Tài liệu cũ của Saigon Echo
từ 2008 - 2012
Play
Giám Đốc: Tiến Sĩ Trần An Bài

               Suy Tư Dòng Đời:

  • Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Con trai ‘người anh hùng tên Ðương’ chạy xe ôm ở Sài Gòn

Lời Tòa Soạn: Sau khi báo Người Việt đăng bài “Thăm bà quả phụ “Người anh hùng Mũ Ðỏ tên Ðương”,” tức cố Ðại Úy Nguyễn Văn Ðương, Tiểu Ðoàn 3 Nhảy Dù, Quân Lực VNCH, hy sinh tại chiến trường Hạ Lào vào đầu năm 1971, rất nhiều độc giả đã liên lạc với tòa soạn bày tỏ sự quan tâm thăm hỏi và giúp đỡ tới gia đình bà Trần Thị Mai. Ðể độc giả hiểu rõ hơn về hoàn cảnh hiện tại của gia đình, phóng viên Việt Hùng tìm hiểu công việc chạy xe ôm của anh Nguyễn Viết Xa, người con trai út của cố Ðại Úy Nguyễn Văn Ðương.

SÀI GÒN (NV) - Ở Sài Gòn, nếu có dịp đi ngang qua ngã tư Dương Tử Giang-Nguyễn Chí Thanh, phường 4 quận 11, có thể chúng ta sẽ bắt gặp một người đàn ông có nét da ngăm đen, cao to và hiền lành, hành nghề lái xe ôm. Ít ai biết người đàn ông có cái tên Nguyễn Viết Xa ấy lại là con trai út của cố Ðại Úy Nguyễn Văn Ðương, “Người anh hùng Mũ Ðỏ,” nhân vật chính trong ca khúc “Anh không chết đâu anh” của cố nhạc sĩ Trần Thiện Thanh.

nahnvat-NVietXa
Anh Nguyễn Viết Xa bắt đầu một cuốc xe chở khách trên chiếc xe đã quá cũ của mình. (Hình: Việt Hùng/Người Việt)

*Ðời xe ôm vất vả

Mười hai giờ trưa ngày 15 tháng 3 năm 2016, chúng tôi ngồi ở một quán cà phê cóc ven đường Nguyễn Chí Thanh, quan sát bác tài xế xe ôm “đặc biệt” này. Khi không có khách, anh dựng chân chống đứng xe lên, rồi ngồi lên yên xe quan sát từng người đi đường qua lại.

Thấy một người trẻ đi bộ ngang qua, anh đứng xuống đất, giơ tay vẫy: “Xe ôm nhé! Về đâu anh chở, giá phải chăng thôi?” - “Cảm ơn. Em có bạn đến đón rồi,” - người bạn trẻ trả lời. Anh đành ngồi lên lại yên xe, chờ cơ hội khác.

Tôi đưa ly cà phê đến, ngồi bắt chuyện với anh. Có người trò chuyện, anh dốc bầu tâm sự: “Bây giờ taxi nhiều, giá cũng khá bình dân, khách đi “mưa không đến mặt, nắng chẳng tới đầu,’ nên cánh xe ôm tụi anh ế lắm. May thì kiếm được dăm, ba chục nghìn đồng mỗi ngày. Nhưng có không ít hôm ‘lỗ’ cả tiền xăng.”

“Nói thật với em, không nghề ngỗng gì, mới chạy xe ôm chứ đứng phơi mặt ra đường hết ngày này qua ngày khác, hết năm nọ sang năm kia, nắng mưa không cần biết, khá sao được?” Ðang chuyện vui, thấy có khách đến hỏi, anh Xa chào tôi rồi cùng khách, rú ga cho xe chuyển bánh.

Chiếc xe Dream “Made in China” cũ nát từ từ lăn bánh. Khách hàng là một người đàn ông đứng tuổi, dáng vẻ khắc khổ, hỏi ra mới biết là người dân ở quê lên Sài Gòn khám bệnh. Anh Xa chở khách tới bệnh viện Chợ Rẫy, xuống xe anh lấy 10,000 đồng (gần 50 xu Mỹ) rồi nở nụ cười, “chúc anh mau lành bệnh nhé!”

Quay xe về chỗ cũ, lần này tôi có dịp được quan sát “cần câu cơm” của anh một cách tỉ mỉ hơn. Phải nói là chiếc xe quá cũ, đèn xi nhan phía trước đã bị bể. Anh Xa cho biết: “Anh mua xe này cũng được 10 năm rồi. Hồi đó có người ở Úc gửi cho mẹ anh 200 đô la, anh mới bán chiếc Honda cup 50cc đời cũ, để chuyển sang xe này. Tuy là của Trung Quốc, nhưng phân khối cũng được 100cc.”

Với 20 năm trong nghề chạy xe ôm, anh Xa cho hay: “Nếu là khách lạ bảo chở đi xa, nếu thấy khách có vẻ hiền lành thì mới nhận lời. Nếu mặt mũi bặm trợn là phải từ chối khéo. Còn nếu là khách quen, đi xa như về Ðồng Nai, Vĩnh Long hay Bình Dương... thì luôn sẵn lòng.”

Trong những ngày chạy xe, anh Xa cũng đã gặp không ít những chuyện khó lường. Anh kể: “Ba năm trước, tôi chở một đàn ông khoảng 50 tuổi, nhìn vẻ bề ngoài thấy mặt mũi hiền lành, đi Tây Ninh. Ðến đoạn bãi tha ma vắng vẻ, anh này bảo chở vào tận bên trong rồi mới trả tiền. Thấy vậy, tôi vờ dừng xe mua nước rồi hỏi người dân xung quanh thì họ bảo đừng vào, vì nhiều vụ xe ôm bị cướp đã xảy ra ở đó. Nghe vậy, tôi thấy rợn cả người, quay ra đòi tiền khách, nhưng anh ta không trả mà đi thẳng. Tôi đành ngậm ngùi về.”

“Làm xe ôm tuy có vất vả, nguy hiểm, nhưng mỗi ngày có thể kiếm được 100 ngàn đồng (khoảng 5 đô la Mỹ) sau khi đã trừ tiền xăng xe, ăn uống. Còn những hôm trời mưa, không có nhiều khách, kiếm được vài chục ngàn cũng cảm thấy vui,” anh Xa cho biết.

nahnvat-NVietXa1
Anh Nguyễn Viết Xa khi đậu xe ở ngã tư Dương Tử Giang-Nguyễn Chí Thanh chờ đón khách. (Hình: Việt Hùng/Người Việt)

Với những người làm nghề xe ôm như anh Xa, một ngày mới trôi qua, nhưng nỗi lo cơm áo, gạo tiền vẫn còn đó. Mặc sương gió đêm đông, mặc cho cái nắng gay gắt của mùa hè, họ vẫn cần mẫn bám “bến,” vẫn chạy xe trên những đường phố quen thuộc để kiếm miếng cơm, manh áo...

*Tự hào về người cha anh hùng quá cố

Gian nan là thế, nhưng khi nhắc đến người cha của mình, ánh mắt anh sáng hẳn lên, khuôn mặt hởn hở và anh kể: “Lúc cha anh mất, anh chưa đầy 2 tuổi. Cái tuổi chưa hiểu được sự mất mát khi không có cha là gì?”

Lớn lên đi học, thấy bạn bè ai cũng được có ba đến đón khi tan trường. Anh mới bắt đầu thấy “có sự khác biệt.” Lúc đó tôi có hỏi mẹ tôi thì chỉ được mẹ bảo là “cha đi công tác xa chưa về, nên con cố gắng chăm ngoan, học giỏi thì lúc cha về mới có quà.”

Ngày tháng tuổi thơ cứ thế trôi qua. Bốn anh em chúng tôi chở nhau đi học. Mẹ tôi lúc đó bán hàng nhỏ ở chợ chồm hổm hỏm gần nhà. Nhưng sau này khu chợ này cũng bị chính quyền dẹp không cho bán, vì lấn chiếm lòng lề đường.

Lúc tôi lên 15 tuổi, mẹ tôi mới kể sự thật về ba tôi. Lúc đó trong lòng tôi đã bắt đầu cháy lên một niềm tự hào về cha mình. Qua thời gian sau, được nghe những người lính Nhảy Dù kể về cha tôi, tôi mới biết được “cha tôi là một anh hùng.”

nahnvat-NVietXa2
 Anh Nguyễn Viết Xa thắp hương trên bàn thờ của cố Đại uý Đương trong ngày giỗ cha. (Hình: Việt Hùng/Người Việt)

Với khuôn mặt chùng xuống, nét mặt buồn vơi đi như muốn trào ra nước mắt, anh Xa tiếp lời: “Nhưng thời thế nó vậy em à. Là một người lính chết ngoài xa trường, thì âu cũng là chuyện thường. Cái anh đang lo và thương nhất là mẹ anh.”

“Ngày tụi anh còn bé, mẹ anh làm đủ thứ nghề, từ buôn bán nhỏ lẻ ở chợ, rồi sang bưng bê phục vụ quán ăn. Ban ngày đi làm, ban đêm về còn phải lo những công việc như nấu ăn, giặt áo quần và dạy chúng tôi học bài.”

“Anh có mong muốn điều gì ở hiện tại?” Anh Xa cho biết: “Anh đã li dị vợ từ lâu rồi, lại không có con nên chỉ sống với mẹ mà thôi. Bây giờ mẹ cũng đã lớn tuổi, mà anh suốt ngày cứ rong ruổi ngoài đường thì thấy không yên lòng. Bởi vậy nếu có chút vốn thì anh sẽ mở một tiệm tạp hóa bán ở nhà để vừa có thu nhập mà vừa được gần mẹ hơn.”

Trả lời cho câu hỏi: “Có khi nào anh oán trách cha mình?, vì nếu còn có cha, chắc chắn đời anh đã khác?” Anh liền trả lời: “Không bao giờ có chuyện oán trách đâu em. Ðúng là có lúc anh đã nghĩ nếu còn có cha, chắc chắn anh sẽ không khổ như bây giờ. Nhưng mọi chuyện đã qua rồi. Anh tự hào khi cha anh đã có cái chết vì lý tưởng bảo vệ sự bình yên của miền Nam Việt Nam.”

“Nếu cho anh được lựa chọn lại. Anh vẫn sẽ chọn làm người con của ba anh. Cuộc sống của anh có thể nghèo, nhưng khi nói về cha, anh có khối ‘tài sản’ để tự hào mà lấy ra để kể cho bạn bè.” Ðó là cảm nghĩ của anh Xa khi nói về người cha quá cố của mình, Ðại Úy Nguyễn Văn Ðương, mà nhiều người biết đến với tên gọi “Người anh hùng Mũ Ðỏ tên Ðương.”

Việt Hùng/Người Việt

Switch mode views: