Home Văn Học TRUYỆN NGẮN Các Tác Giả Đi Qua Ngày Tháng Đó

Đi Qua Ngày Tháng Đó PDF Print E-mail
Tác Giả: thụyvi   
Thứ Bảy, 10 Tháng 3 Năm 2012 06:11

Tình cảm của những đứa trẻ song sinh lạ lùng lắm – Chúng tôi vẫn thương nhau thật đậm đà, cảm thấy như lúc nào cũng gần nhau gắn bó nhau dù sống chia lìa từ nhỏ.

1.
Dưới bóng nắng loang loáng, tôi ngờ ngợ nhìn cô gái có mớ tóc dài đậm đuột vừa mở toang cánh cổng đứng nhìn tôi hỏi với ánh mắt dè dặt:
“Anh là anh Văn hỉ?”
“Vâng. A, Ngọc Diệp! Cô giống Kim Chi quá khiến anh ngạc nhiên.”
Diệp vừa cuời cười vừa lui cui khoá cánh cổng vừa hỏi lại giọng đặc sệt Huế:
“Giống ghê dữ rứa răng anh?”
Tôi gật đầu “Giống lắm!” rồi tần ngần chờ Diệp cùng đi vô nhà với nhau trên lối đi được lát bằng những khuôn gạch tàu màu gạch tôm điểm xuyết thật mỹ thuật trong khoảng sân đầy bóng mát ngan ngát mùi thơm của những chùm hoa mận đỏ. Bất ngờ, bóng Chi vụt hiện ra chạy tới ôm choàng lấy tôi và Diệp trong tiếng cười dòn tan - Chi lúc nào cũng thế, như làn gió, chưa thấy người đã nghe được tiếng cười lăn tăn trong suốt như phiến thủy tinh vụn vỡ.

“Anh Văn thấy em Diệp của em răng? Em Diệp của em thiệt dễ thương ghê a tề.”
Diệp có vẻ mắc cỡ:
“Chị ni noái chi dị rứa. Em vô phụ dọn cơm một chút đã rồi ra nói chuyện hí.”
Sống lâu trong Saigon, bà ngoại và Chi nói lai giọng Huế rất nhiều nhưng suốt buổi cơm tối hôm nay cả nhà toàn nói với nhau rặc Huế khiến một chàng trai miền Nam như tôi tâm trạng giống y như lời nhà văn Thanh Nam được bà vợ Huế của ông kể lại “Người Huế nói chuyện với nhau bằng ngoại ngữ Huế, người Nam người Bắc đứng ở ngoài nghe , không làm sao chen vào được một câu”. Đúng là tôi không làm sao chen vào được câu nào nhưng lòng phấn khởi cùng nỗi vui mừng của gia đình đã thoát qua những tháng ngày u ám lo lắng thất thần cho sự an toàn của người thân, nhất là Diệp - đứa em song sinh với Chi - sống với cha ngoài Huế đã thoát chết vào được Saigon đoàn tụ với chị và bà ngoại. Dĩ nhiên bà ngoại rất hỉ hả hài lòng. Chi cũng vậy, nàng như bừng bừng thêm sức sống khiến khuôn mặt có nhiều nét đẹp với mái tóc ngắn càng thấy nàng trẻ trung hơn. Diệp ngồi kế bên không linh động như Chi, nhưng trong ánh mắt đen hun hút chưa hết nét hoảng loạn chấp chới niềm hạnh phúc với làn nước mắt lấp lánh.

2.
Thường mỗi buổi sáng, theo thói quen ở ngoài làng tôi dậy thật sớm. Nhưng từ khi vô Saigon dù thức dậy rồi vẫn chưa muốn chỗi dậy, chỉ muốn nằm im để tận hưởng những ngày bình yên thong dong của một cảnh đời mới bắt đầu từ mấy tuần nay.Tôi muốn nằm im để đầu óc lan man ôn lại từng khuôn mặt bà con họ hàng thân sơ, xóm giềng mới quen quanh nhà. Đặc biệt những người này khi nào gặp tôi cũng tò mò hỏi về chuyện Mậu Thân. Mỗi lần có ai hỏi về chuyện Huế, tôi đau đớn như bị khươi cạy vết thương còn mưng mủ. Có lúc bụng tôi như thắt lại vì cứ bắt buộc nhớ hoài những tan tác; chết chóc; khóc than; vật vã; đổ nát của Huế mà tôi thật sự chỉ muốn quên. Bởi vì nói về Huế là tay chân muốn rũ liệt như sống trở lại giai đoạn kinh hoàng đó, là nhớ lại cảm giác hồi hộp sợ hãi khi đám người bên tê tràn về mặt mày lạnh tanh đi ruồng từng nhà tìm từng tên kiếm từng người bên ni dắt đi bặt tăm. Kể lại chuyện Huế khiến đầu óc tôi lại ong ong lên những cảnh hãi hùng thất kinh của dân Huế, cảnh người già trẻ bé lớn thảng thốt khóc như ri, khóc bằng bặc như điên như mê, cảnh dân Huế nằm chồng lên nhau ngất ngư trốn đạn B.40, cảnh dân Huế khiếp đảm nằm bẹp buông xuôi cho sự may rủi….

Chuyện Mậu Thân Huế là chuyện thảm sát, giết người nếu không chứng kiến không làm sao tưởng tượng nỗi nó kinh khủng tàn nhẫn đến mức độ nào, vì thế không làm sao nói cho ngạ, kể cho hết. Bây giờ nhiều lúc nhớ lại, ngoài nỗi ám ảnh sợ hãi, nó còn là nỗi ngỡ ngàng thảng thốt mơ hồ tự hỏi không biết sao mình có thể sống sót được trong muôn vàn nguy hiểm của những ngày ghê rợn đó? Sao mình còn sức lực chui ra từ trong đống đổ nát lùi lủi trốn từ đống ngổn ngang này qua đống ngổn ngang kia chỗ nào cũng nồng nồng mùi máu, mùi mồ hôi, mùi cứt đái, mùi đất, mùi cây lá gảy đổ, mùi đạn khen khét hăng hăng, có khi thu mình lại trầm dưới nước, bò dưới rảnh để hễ nghe yên yên là chạy thục mạng nhắm mắt nhắm mũi băng băng qua những xác chết, qua hàng rào để rồi không biết do phép mầu nào tôi được thoát ra có mặt tại một nơi ồn ào với đời sống thôi thúc vội vã rộng lớn nơi đây?

Phần vì hồn vía còn thất kinh, phần cảm giác còn lạ lẫm với khung cảnh và sự sinh hoạt mới mẻ, nên tôi cứ lan man vẩn vơ chưa tập trung làm được chuyện gì. May có chị Chi hết lòng chăm sóc quan tâm từ cái ăn giấc ngủ và sắm sanh cho không thiếu món gì. Lúc nào chị Chi bận quá thì có anh Văn đưa đi đó đây cho biết Saigon. Với bản tính mơ mộng, ít tiếp xúc thân mật với bạn trai nào tôi bị anh chinh phục bằng những cử chỉ dịu dàng như khi anh chở tôi ghi danh đi học, như khi anh tiếp thức ăn kêu nước uống, khi anh chọn và giải thích từng cuốn sách, khi anh làm cái này cho tôi, khi anh làm cái kia cho tôi. Tánh anh Văn vốn từ tốn, cương nghị, anh lại ân cần với mọi người. Nhưng lạ, không hiểu sao tôi lại tưởng tượng thấy những điều anh làm cho tôi không phải là những cử chỉ thương mến của một người anh dành cho người em, mà là cử chỉ của một người đàn ông có cảm tình với một cô con gái! Tự nhiên nghĩ đến đây lòng tôi bỗng xôn xao, tôi mỉm cười, ngước mắt nhìn những chùm lá xanh thẫm trên vòm ngói bên kia bờ tường, cảm thấy màu xanh buổi sáng hôm nay thật vui mắt, như khít khao niềm hạnh phúc vừa sôi nổi vừa mênh mang như một lớp sóng của những âm thanh xe cộ chạy ngoài đường vang động rầm rì vui tai lan tận vào chỗ này. Tôi bắt đầu có một cảm giác êm ái lạ kỳ, tự nhiên lòng thấy vui vui, thấy phấn khởi và như đang hy vọng một điều gì không rõ rệt. Mặc dù nhiều lúc tôi cố gắng chống lại những cảm giác thấy mình bị cuốn vào một thế giới lãng mạn lửng lơ đầy tội lỗi. Đã nhiều lần tôi cố gắng gạt bỏ một tình cảm kỳ quái không ngay thẳng, nhưng không hiểu sao trạng thái ôn mê, u nùng, bị kích thích mãnh liệt bởi một tình cảm mới mẻ lạ lùng lần đầu tiên của thời con gái như ảo mộng xâm chiếm xô uà xoay tít cám dỗ phối hợp nhịp nhàng với những hương màu quỷ dị.

3.
Kể từ ngày Diệp hiện diện trong căn nhà này, Chi muốn tôi sau những phi vụ thì đến với Diệp cho vui. Có khi tôi đến Chi không có ở nhà. Có khi tôi đến Chi bỏ mặc tôi ngồi nói chuyện với Diệp còn nàng loay hoay làm gì đó thật lâu trên gác, hoặc xuống bếp phụ nấu ăn với ngoại. Có khi tôi cùng Diệp ngồi nghe nhạc trong phòng khách thì Chi lại mãi mê cắm đầu trên những cuốn sách nơi góc phòng. Thường, tôi tôn trọng những khi Chi cần không gian yên tĩnh để viết bài, hay học hành, nhưng nhiều lúc tôi cảm thấy những thời khắc đẹp đẽ của hai đứa từ trước hình như không còn nữa. Vì thế, vô tình Chi cứ đẩy tôi và Diệp ngồi riêng với nhau và những câu hỏi của Diệp cùng vài điều hiểu biết của tôi như sợi dây vô tình buộc chúng tôi gần với nhau hơn. Có lúc tôi với Diệp nói chuyện với nhau rất hào hứng và chúng tôi thân thiết với nhau hồi nào không hay.
Tuy nhiên, nhiều lần khi trở về nằm một mình tôi lan man với những tình cảm hổn độn, có khi tôi cảm thấy một sự thỏa mãn với nỗi niềm hứng khởi lạ lùng. Có khi cảm thấy áy náy, nhưng rồi tự biện hộ: Tôi có lỗi gì đâu trong vụ này? Tự nhiên tôi cảm thấy lời biện hộ nhiều lúc thật yếu ớt. Tự nhiên tôi giật mình sợ hãi vì sợ tôi khó lòng kháng cự cơn cuồng lốc âm thầm nhưng vồ vập cám dỗ không đâu.

4.
Hôm qua sau khi vào bưu điện bỏ thư, lúc quay ra tình cờ tôi gặp Truyền, người bạn học chung lớp mỹ thuật ngoài Huế nghe nói có tham gia trong đoàn Phật tử đấu tranh dạo nọ. Sau giây phút mừng rỡ nhưng không ít bối rối, Truyền thấy tôi đi một mình bèn rủ tôi đi bộ tới quán Cái Chùa nằm trên đường Tự Do cách đây một đỗi.

Khi chúng tôi ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn vuông sau tấm kính trong suốt nhìn qua bên kia đường là một công viên với những cây cổ thụ xanh đen mốc thít, xen lẫn những cành lá cao tít đong đưa trong một không gian đất trời ngây ngất mát mẻ ấm áp chưa kịp phả bóng nắng hầm hập cạnh bên những lối đi lót bằng những viên gạch trắng vuông vắn được phủ lất phất những lá me rơi rắc li ti. Tôi nhờ Truyền gọi cho tôi một tách trà Lipton nóng và Truyền cũng vậy. Đáng lẽ hai đứa xa quê gặp nhau nơi vùng đô hội xa lắc xa lơ phải có nhiều điều để nói, để hỏi thăm những người còn mất trong thời thất kinh lửa đạn, nhưng chúng tôi cố gắng tự kềm chế chỉ hỏi thăm nhau, trả lời nhau những câu rời rạc với chút e dè, có khi còn giữ ý khách sáo với nhau. Nhìn Truyền già dặn hơn trong cách nói chuyện nhát gừng triết lý bất mãn cuộc đời, có khi trầm lặng một cách giả tạo như cố ý cách biệt khiến tôi nhận rõ hơn sự không đồng thuận trong lối suy nghĩ của hai chúng tôi. Bỗng dưng những thắc mắc lại lởn vởn trong đầu vụt qua trong tâm trí khiến tôi cảm thấy ghê người. Đôi mắt tôi tò mò đặt rất lâu trên bàn tay có những ngón thon dài tài hoa của Truyền để tưởng tượng bàn tay đó từng dính ít nhiều máu của đồng bào Huế như lời đồn? Đầu óc tôi lại loé sáng những nhát màu nóng rực như lửa trên những bức tranh của Truyền ngày đó thật dị kỳ, những bức tranh như ẩn chứa nỗi dằn vặt ray rức bế tắc cùng những ước mơ khát vọng đập phá tung hê của siêu thực. Tranh của Truyền có khi đầy hiện thực hỗn loạn bủa vây, đôi khi là nỗi hiu hắt không làm sao giải thích được. Lúc đó, nhóm chúng tôi cứ nghĩ Truyền theo cái “mốt ” bất mãn kinh niên của một số tuổi trẻ Huế suy nghĩ theo kiểu bắt chước hiện sinh thời thượng, bị dìm vào mấy cuốn triết lý ngoại quốc đang thịnh hành.Tự nhiên tôi nghĩ tới Văn và so sánh thấy hai người là hai hình ảnh thật khập khiểng so le không tương xứng, thậm chí không công bằng. Một bên đầy thách đố gian khổ mỗi ngày phải lao vào vùng lửa đạn. Một bên an thân ngồi sầu bi than trách trong ảo vọng vu vơ. Cái mấu chốt bi thảm làm băng hoại xã hội, đất nước là ở chỗ đó.

Bất ngờ Truyền hỏi tôi lúc này có vẽ gì nhiều không khiến tôi giật mình tưởng đâu anh đọc được ý nghĩ của mình. Nhắc lại chuyện vẽ vời tôi vẫn còn ấm ức tiếc nuối vì trận Mậu Thân thiêu rụi không còn sót lại bức tranh nào - cho nên mặc dù nhiều lúc nỗi nhớ khung vải, màu sắc thôi thúc, nhưng không hiểu sao tôi chưa có hứng khởi cầm lại cây cọ.

Chung quanh nơi chỗ chúng tôi ngồi, ngoài tiếng máy lạnh rì rì, tiếng khào khào ray rức của John Lennon trong bản Let It Be phát ra từ chiếc máy chọn nhạc đặt giữa lối đi. Nơi hàng hiên những người đàn ông tóc dài, tóc ngắn, già, trẻ đang châu đầu nói chuyện hay rải rác ngồi trầm tư với điếu thuốc. Tôi ngó nghiêng ngó ngửa, chép miệng nói bâng quơ cho tan bớt không khí gượng gạo:
“Khung cảnh quán này có nhiều nét giống như trong những tấm hình chụp ở Paris anh hỉ?”
Thấy tôi có vẻ thích, Truyền khoe thêm:
“Quán ni đặc biệt có nhiều loại bánh ngọt thật tuyệt! Diệp thử đi”.

Truyền mau mắn chọn cho tôi vài cái bánh, chúng tôi vừa ăn bánh vừa nhấm nháp ly trà chanh cho qua thì giờ. Trong câu chuyện với nhau tôi biết Truyền đang đi dạy ở mấy trường tư thục quanh đây. Gần chia tay,Truyền rủ tôi đi ciné, anh nói cạnh đó, Rex đang chiếu Love Story.

Tôi nghe bạn bè kể lại phim này rất hay, cảm động đầy lãng mạn do cô tài tử Ali Mc Graw có cái trán vồ bướng bỉnh và mái tóc rẽ ngôi giữa khá độc đáo đóng vai chính. Tôi muốn coi lắm nhưng lắc đầu từ chối.

5.
Khu cư xá còn triền miên trong giấc ngủ. Bên ngoài, đêm sâu hun hút khiến các bóng đèn điện sắp thành dãy chung quanh phi trường sáng rực có thể thấy rõ những con muỗi đêm hay thiêu thân bay kín quanh các ngọn đèn như một đám bụi trắng đục và linh động. Tôi ngồi yên trong bóng đêm. Một nỗi buồn không đâu với những ý nghĩ bâng quơ. Đó cũng không phải là nỗi buồn vô cớ. Đó là sự trỗi dậy giằng co. Tôi muốn làm vài cử động cho đầu óc tỉnh táo nhưng ngồi im, sợ những cử động sẽ làm mất giấc ngủ mệt nhọc của thằng bạn sau một phi vụ đầy cam go nguy hiễm. Tôi cảm thấy khô cổ muốn đứng lên đi ra tủ lạnh rót ly nước, nhưng uể oải, rồi thôi, ngồi dựa dài trên gối lan man nghĩ đến Chi, đến mấy lúc gần đây, đến đôi mắt đen lay láy nhiều lúc thản nhiên nhiều lúc trầm mặc, có khi đôi mắt hướng vào xa xôi, vẻ huyền bí lạnh lẽo của hai tròng mắt khiến tôi có chút lo sợ không đâu tưởng tượng nếu một ngày nào đó bóng hình mảnh mai xinh xắn của Chi sẽ mất hút hay lẩn khuất khỏi tầm tay của mình !?….

Tiếng nhạc ngoại quốc êm dịu tràn khắp phòng khiến tôi cảm thấy lòng có chút yên tĩnh lại và tin tưởng những kỷ niệm đẹp lãng mạn vẫn còn tươi roi rói trong cuộc tình của chúng tôi không dễ gì buông bỏ hay đứt rời. Chúng tôi yêu nhau thật lòng, khi yêu nhau là chúng tôi sống hết cho nhau, không e ngại những ánh mắt tò mò nên có lần hai đứa cùng dầm mưa, hai thân thể ướt sũng ôm nhau ngay trong phố dưới cơn mưa. Tôi nhận ra là mặc dù tôi đã hôn Chi nhiều lần - vẫn đôi môi ấy, nhưng mỗi lần tôi hôn nàng, Chi hình như biến thành con người mới. Có lần tôi nhìn sâu trong mắt, định nói cho nàng hiểu nàng đã bỏ quên tôi, nhưng rồi tôi không nói gì cả để sau đó lủi thủi ra về, nằm rỗng không với mọi ý nghĩ buồn phiền. Cũng như đã nhiều lần ngồi trước mặt nàng, tôi cố gắng nói những lời những điều mà tôi hạnh phúc, nhưng nhìn khuôn mặt hồn nhiên thơ trẻ của nàng, khiến tôi như gã giữ vườn không nở cắt đi một đoá hoa mong manh vừa chúm chím nở trong vườn. Cho nên tôi lại thôi không nói với nàng những điều tôi muốn nói, cũng như tôi hẹn với lòng là khoan lôi kéo em vào bất cứ sự ràng buộc nào, có thể biết đâu em còn e ngại cuộc sống luôn dời đổi của tôi - một người lính với những phi vụ đổ quân, bốc quân đầy bất trắc, cái sống cái chết không làm sao lường trước.

6.
Đến tận bây giờ, sau nhiều năm nữa trôi qua hẳn có người khi đọc câu chuyện trên sẽ nghĩ có lẽ tôi đã rơi vào một mối tình đơn phương bồng bột đầy lỗi đạo với chị Kim Chi, còn có thể gây ra tình cảnh oái ăm không phương giải cứu? Thật ra, những ngày đầu tiên ý thức mình phải xa rời hay đừng nghĩ tưởng tới anh Văn thật không phải dễ dàng. Cái ranh giới lý trí thật mỏng manh và tình cảm rạch ròi trong sự thăng bằng thì quá yếu ớt cho một người con gái suốt bao năm dài sống trong u tịch mộng mơ lãng đãng.

Tôi với chị Kim Chi là một hạt máu trong cùng một bào thai. Lúc chúng tôi bốn tuổi, ba mạ chia tay. Ba tôi ẳm tôi về Huế - Mạ tôi bắt chị Chi ở lại Saigon. Tình cảm của những đứa trẻ song sinh lạ lùng lắm – Chúng tôi vẫn thương nhau thật đậm đà, cảm thấy như lúc nào cũng gần nhau gắn bó nhau dù sống chia lìa từ nhỏ.

Hiện tại, tôi chiêm nghiệm một điều: khi gặp những trớ trêu cuộc đời thường người ta hay vin vào số phận chứ ít người tĩnh tâm dùng lý trí để chống đỡ lại mọi cuốn hút của cám dỗ. Tôi thầm cảm ơn Ba tôi, ông bà Nội tôi - những người ấy xưa giờ luôn luôn dạy tôi dù trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng phải giữ gìn nhân cách cho chính mình. Do đó, điều này đã thôi thúc bắt tôi kịp dừng lại trước những tai hại đổ vỡ như sự rạn nứt giữa tôi và những người ruột thịt do chính sự nông nổi mông muội của mình gây ra.

Tôi đã ý thức và tỉnh táo đi qua những ngày tháng như thế và hiện giờ đang chờ sinh đứa con đầu lòng. Chồng tôi là chàng sinh viên người miền Nam học cùng lớp, cùng ra dạy chung trường. Tình yêu của chúng tôi đến với nhau không là ảo tưởng mà là một thực tế dâng hiến vị tha. Vợ chồng chúng tôi sống với nhau người nào cũng muốn bảo bọc lo toan cho người kia mà không bao giờ dè chừng hay tính toán.

Chị Kim Chi và anh Văn vừa thành hôn, chưa kịp có con thì anh đã quẩy túi nhẹ bổng đi tập trung cải tạo và bị đưa ra Bắc do biến động ngày 30 tháng 4 ập đến. Ngôi nhà cũ được mở ra làm quán tạp hoá. Chị Chi vừa mua bán, may vá vừa chăm sóc Ngoại, vừa thăm nuôi anh Văn vì nghề Luật sư của chị không được trưng dụng trong chế độ hiện thời.

Sau thời gian dài hốt hoảng về thời cuộc, về sự vắng anh, chị đã lấy lại được sự cương nghị duyên dáng cố hữu khiến tôi càng cảm phục lẫn xúc động, Và cũng chính vẻ đẹp này chị Kim Chi vẫn được bao người săn đón rồi thất vọng - thất vọng vì đó là vẻ đẹp yên lặng, chị dường như thờ ơ giả tảng trước những con mắt của đám đàn ông con trai lố nhố chung quanh.

Hồi trước có lần tui nghe ai đó nói như ri: Con gái Huế vốn sẵn đa tình. Mô có, ông Trời công bình lắm, ban cho mỗi người một lượng nước với chanh với đường để pha uống như nhau.

Chị em tôi không phải đã pha thật đều, uống ngọt từ hớp đầu cho đến giọt cuối đó sao?

thuỵvi
(Hầm Nắng, 7/ 2010/ hiệu đính 2/2012 )
Minh hoạ của cố hoạ sĩ Hiếu Đệ vẽ cho những bài viết của tác giả.