Home Văn Học THƠ Đấu Tranh TÂM SỰ NGƯỜI THƯƠNG BINH VNCH

TÂM SỰ NGƯỜI THƯƠNG BINH VNCH PDF Print E-mail
Tác Giả: Trang Y Hạ / Hoàng Lan Chi   
Thứ Sáu, 24 Tháng 12 Năm 2010 07:06

 Tao bị thương hai chân,
 Cưa ngang đầu gối !
 Vết thương còn nhức nhối.
 Da non kéo chưa kịp lành...

 

Ngày " Giải phóng Miền nam
"Vợ tao " Ẵm " tao như một đứa trẻ sơ sanh...!
Ngậm ngùi rời " Quân-Y-Viện "
Trong lòng tao chết điếng,
Thấy người lính Miền bắc mang khẩu súng AK !
Súng " Trung cộng " hay súng của " Nga " ?
Lúc này tao đâu cần chi để biết.
Tao chiến đấu trên mảnh đất tự do Miền nam
-Nước Việt,Mang chữ " NGỤY " thương binh.
Nên " Người anh,em phía bên kia...
"Đối xử với tao không một chút thân tình...!

Mày biết không !
Tao tìm đường về quê nhìn không thấy ánh bình minh.
Vợ tao: Như " Thiên thần" từ trên trời rơi xuống...
Nhìn hai đứa con ngồi trong căn chòi gió cuốn,
Bụi đất đỏ mù bay !
Tao thương vợ tao yếu đuối chỉ có hai tay,
Làm sao " Ôm " nổi bốn con người trong cơn gío lốc.
Cái hay là: Vợ tao giấu đi đâu tiếng khóc.
Còn an ủi cho tao, một thằng lính què !
Tao đóng hai cái ghế thấp,nhỏ bằng tre,
Làm "Đôi chân" ngày ngày đi lại
Tao quét nhà; nấu ăn; giặt quần; giặt áo...
Cho heo ăn thật là "Thoải mái" !
Lê lết ra vườn: Nhổ cỏ, bón phân
Đám bắp vợ chồng tao trồng xanh tươi
Bông trổ trắng ngần !
Lên liếp trồng rau,thân tàn tao làm nốt.
Phụ vợ đào ao sau vườn,rồi thả nuôi cá chốt.
Đời lính gian nan sá gì chuyện gío sương...

Xưa, nơi chiến trường
Một thời ngang dọc.
Cụt hai chân. Vợ tao hay tin nhưng không "Buồn khóc"!

Vậy mà bây giờ...
Nhìn tao...nuớc mắt bả...rưng rưng !
Lâu lắm, tao nhớ mầy qúa chừng.
Kể từ ngày, mày "Được đi Cải tạo"!
Hàng thần lơ láo - Xa xót cảnh đời...
Có giúp được gì cho nhau đâu khi:
Tất cả đều tả tơi ! Rồi đến mùa "H.O"
Mầy đi tuốt tuột một hơi.
Hơn mười mấy năm trời...
Không thèm quay trở lại
Kỷ niệm đời Chiến binh
Một thời xa ngái.
Những buổi chiều ngồi hóng gió nhớ...buồn hiu !
Mai mốt mầy có về thăm lại Việt nam
Mầy sẽ là "Việt kiều"!
Còn "Yêu nước" hay không - Mặc kệ mầy.
Tao đếch biết ! Về, ghé nhà tao.
Tao vớt cá chốt lên chưng với tương...
Còn rượu đế tự tay tao nấu
Cứ thế, hai thằng mình uống cho đến...điếc !

Trang Y Hạ


Bài nối tiếp của Hoàng Lan Chi
khi Huỳnh Quốc Bình gửi bài thơ trên và hỏi, bài thơ hay không.


Em gửi tôi bài thơ về người lính
Và hỏi tôi, chị có thấy hay không
Thì phải hay vì chuyện đời người lính
Rót từng giòng như rượu đắng đêm đông
 

Ngôn ngữ “Tao mày” một thời trẻ dại
Xóa không gian đã vời vợi muôn trùng
Ba mươi lăm, ừ bóng câu cửa sổ (1)
Tưởng như hôm qua, người lính ngã dòng!
 

Ơn nước đền bằng đôi chân tráng sĩ
Vợ “ẵm” chồng không một tiếng trách than
Trong kiệt cùng người lính vẫn hiên ngang
Rau, cải, heo lớn lên cùng con nhỏ!
 

Xưa, dọc ngang vẫy vùng nơi  trận địa
Vợ yêu chồng, yêu khí tiết trai Nam
Lệ không nhỏ dù chồng thân tàn phế
Nay, hai hàng khi chồng quá gian nan!
 

Hàng cải bắp đã bao mùa trổ lá
Đồng đội xưa như tăm cá ngàn trùng
Chưa ai về, người lính dõi mắt trông
Giọt lệ đắng thốt nghe sao mặn chát:
 

Mày cứ về, “Việt kiều” ư, tao đếch biết
Yêu nước hay không, “ông” cũng cóc cần!
Này cá chốt, này men cần tao nấu
Chỉ tao/mày, chiến hữu thuở đồng lân!
 

Đọc bài thơ,  bùi ngùi vì chất “lính”
Nước mắt tôi rơi, cảm phục/bi thương?
Ừ, người lính miền Nam-  là thế đó
Nợ nước, tình nhà, nghĩa huynh đệ,
Sắt Son!

Hoàng Lan Chi


(1) 1975-2010: 35 năm