Thưa các bạn,
Ngày Hiền Mẫu hay Ngày Của Mẹ (tiếng Anh: Mother's Day) được tổ chức hằng năm vào ngày Chủ Nhật thứ nhì của tháng 5. Năm nay -2013- là năm đầu tiên, anh em chúng tôi cùng nhau thực hiện Slideshow “MẸ TÔI”, coi như Bó Hoa dâng kính các Đấng Sinh Thành.
Hình ảnh “MẸ TÔI’ mà các bạn sẽ thấy trong slideshow, là hình ảnh MẸ của một số các anh chị em trong Gia Đình Luật Khoa Bắc Cali.
MẸ, có thể còn đang sinh hoạt cùng chúng tôi – dù tuổi hạc đã cao-, có thể đang nằm trên giường bệnh, hay đang yên nghĩ nơi Cõi Vĩnh Hằng hoặc phiêu diêu nơi Miền Cực Lạc. Dù còn sống hay qua đời, MẸ vẫn luôn hiện diện trong trái tim của chúng tôi.
Nhân ngày Hiền Mẫu, trang web "luatkhoasanjose.com" kính chúc
quý cô, quý chị, một tuần lễ thật trọn vẹn hạnh phúc.
Chúc mừng những Ai đang còn Mẹ
đóa hoa Hồng vừa cài lên áo đó anh!
đóa hoa Hồng vừa cài lên áo đó em!
Mời bạn cùng chúng tôi " Mẹ ơi, đây một đóa Hồng, con dâng lên Mẹ ghi công Sinh Thành"
Viết nhân ngày giỗ Mẹ lần thứ 9 (11-5-2004 – 11-5-2013)
và vào dịp lễ Mother Day 12-5--2013
Nguyễn Vạn Bình
Trong buổi lễ phát tang của Mẹ Tôi tại nhà quàn ở Denver, Colorado vào tối ngày 13-5-2004, trong phần phát biểu, sau khi cảm tạ các quan khách đến thăm viếng, tôi đã nghẹn ngào hát bài Mẹ Tôi của nhạc sĩ Nhị Hà để nói lên niềm kính yêu, sự thương tiếc và để tiễn đưa Mẹ tôi:
Mẹ tôi, cụ bà Nguyễn Vạn An, nhũ danh Doãn Thị Hảo đã từ giả cỏi đời vào ngày 11-5-2004 sau hơn 1 năm nằm liệt giường tại nhà kể từ khi bị gãy xương hông và vì tuổi già sức yếu. Mẹ tôi hưởng thọ được 90 tuổi. Bà ra đi để lại cho con cháu chúng tôi nhiều tấm gương sáng, bao nỗi tiếc thương và sự kính yêu.
Mẹ tôi sinh ngày 21-7-1915 tại Hải Phòng. Bà lập gia đình với Ba tôi, nhà báo Nguyễn Vạn An tại Hải Phòng, Bắc Việt. Ba Mẹ tôi có 10 người con, hai người con gồm chị tôi và anh tôi thì mất hồi còn trẻ. Tôi là người con thứ 7 trong gia đình.
Năm 1942, Ba Mẹ tôi vào Nam lập nghiệp và sinh sống tại Gia Định. Anh trai kế tôi cùng các em tôi đã được sinh ra tại đây.
Ba tôi với lợi tức ít ỏi của một nhà báo và đồng lương khiêm nhường của một công chức làm việc tại Bộ Thông Tin, nên việc chi tiêu khá chật vật trong một gia đình đông con. Vì thế, Mẹ tôi đã phải làm nghề đan áo lạnh cho trẻ con và đi bán cho các gian hàng tại chợ Bến Thành, Sàigòn. Các chị, chị dâu, cùng các em gái tôi cũng góp sức phụ giúp Mẹ tôi trong công việc nầy. Riêng tôi thì đi Gò Vấp lấy chỉ đan hoặc chở Mẹ tôi trên xe Honda Dame đến chợ Bến Thành để giao hàng. Anh cả của tôi là nhà báo Nguyễn Vạn Cường thì nối nghiệp nghề báo của Ba tôi. Riêng ông anh kế tôi, tôi và em trai của tôi thì được Mẹ cùng các chị rất cưng được miễn nhiều công việc nhà và chỉ cần lo ăn học.
Mẹ tôi là bổn đạo mới sau khi lập gia đình với Ba tôi là một người Công Giáo, nhưng Mẹ tôi là một con chiên rất ngoan đạo. Mẹ tôi vào mỗi tối bắt cả mọi người trong gia đình phải đọc kinh chung và lần một chuổi mân côi. Bà rất siêng năng đi lễ và rất sùng kính Đức Mẹ Maria. Bà có ước vọng có một người con trai làm linh mục. Vì thế, Mẹ tôi đã gởi anh tôi và tôi lên tu viện Dòng Đồng Công ở Thủ Đức học bậc tiểu học cùng chung các chủng sinh nhằm cho anh tôi và tôi có dịp làm quen với nếp sống của các tu sĩ. Nhưng vì không có ơn kêu gọi, anh tôi và tôi đã rời trường Đồng Công sau một thời gian học và trở về Gia Định để tiếp tục việc học.
Mẹ tôi cho anh chị em chúng tôi vào học trường tiểu và trung học Cấp Tiến nơi chợ Bà Chiểu, gần nhà. Thật là may mắn, ngoài tình thương yêu của Ba Mẹ tôi cùng các anh chị em trong nhà, tôi lại được các thầy, các cô dạy học tại đây rất là thương yêu. Tôi vẫn nhớ những lời dạy dỗ của các thầy Giàu, thầy Tước dạy Việt Văn cùng những cái vuốt ve đầu của tôi một cách thương mến của cô An dạy môn sử địa mỗi khi cô vào lớp dạy.
Tôi thi đậu Trung Học đệ nhất cấp với hạng Bình Thứ và sau đó ghi danh vào học lớp đệ tam tại trường trung học Chu Văn An. Nhờ thế, mà đã làm nhẹ đi phần nào gánh nặng cho Mẹ tôi. Sau khi thi đậu Tú Tài II ban B, tôi ghi danh vào học đại học Khoa Học lớp Dự Bị Y Khoa với hy vọng sau nầy trở thành một bác sĩ. Nhưng học được một thời gian, tôi lại ghi danh vào trường Luật, nơi mà tôi cảm thấy thích hợp và đã tốt nghiệp Cử Nhân Luật vào năm 1971. Nhờ sự quen biết của Ba tôi với giáo sư Nghiêm Xuân Việt nên thầy Việt đã nhận tôi làm Luật Sư Tập Sự vào tháng 12 năm 1971.
Sự việc nầy đã làm cho Ba tôi và nhất là Mẹ tôi rất là vui mừng và tôi cũng lấy làm hãnh diện.
Trong cuộc sống, tôi thường trò chuyện với Mẹ và các anh chị em.
Đối với Ba tôi và ông anh cả, tôi đã được truyền dạy những kiến thức sống ở đời, nhiều kinh nghiệm trong nghề báo chí. Nhưng đối với Mẹ tôi, tôi lại chịu nhiều ảnh hường của Bà trong cuộc sống tâm linh: biết kính yêu Thiên Chúa, Mẹ Maria và yêu mến anh chị em trong nhà cùng tha nhân. Bao nhiêu năm sống bên cạnh Mẹ, tôi chưa bao giờ bị Bà la mắng hay đánh đập. Bà chỉ thường khuyên bảo tôi là phải cố gắng học hành, giữ đạo nghĩa, siêng năng cầu nguyện và phải thương yêu anh chị em trong nhà. Tuy tôi đã lớn tuổi, ngay cả lúc còn ở VN hay sang Mỹ, Mẹ tôi vẫn thường gọi tôi là:"Thằng cưng Bình của Má".
Chiến tranh khốc liệt xảy ra tại Việt Nam sau mùa hè đỏ lửa năm 1972, tôi phải bỏ dang dở tập sự luật sư và gia nhập vào quân đội. Cuối năm 1972, sau khi tốt nghiệp khóa 1/72 sĩ quan Trừ Bị Thủ Đức, tôi được bổ nhiệm về tiểu đoàn 407 ĐPQ lưu động của tiểu khu Phong Dinh. Thời gian tôi theo đơn vị đi tác chiến tại Cần Thơ, Chương Thiện, đã làm cho Mẹ tôi và cả nhà rất lo lắng. Mẹ tôi cùng các anh chị em trong nhà thường cầu nguyện cho tôi. Những lúc tôi được phép từ Cần Thơ về Sàigon thăm gia đình, Ba Mẹ tôi và mọi người trong nhà gặp tôi đều rất mừng.
Biến cố đau thương 30-4-1975 xảy ra,tôi cùng gia đình vợ tôi phải chạy di tản rời khỏi Sàigon vào đêm 29-4-1975 trong cảnh bom đạn và rối loạn.
Sau 8 ngày lênh đênh trên biển, tôi và gia đình vợ tôi đã đến Phi Luật Tân, và sau đó là đảo Guam. Lòng tôi thật rối loạn, ngoài việc không biết tương lại của mình ra sao với cuộc sống mới tại Hoa Kỳ trong khi Liễu, vợ tôi thì đang mang bầu thằng con trai được 6 tháng. Tôi cũng lo lắng cho Ba Mẹ cùng các anh chị em của tôi không biết họ có bị kẹt lại quê nhà hay không?. Trong khi đó, Mẹ tôi cùng các anh chị em cũng đã đến đảo Guam, riêng Ba tôi và cô em gái kế tôi thì lại bị kẹt ở lại VN. Mãi cho đến khoảng tháng 6 năm 1975 khi Mẹ tôi cùng gia đình vợ tôi đến trại tỵ nạn Ft Chaffee ở Arkansas thì tôi và Mẹ tôi mới liên lạc được với nhau.
Gặp lại nhau, Mẹ tôi kể cho tôi nghe về câu chuyện thương tâm đã xảy ra trong chuyến di tản. Mẹ tôi thì lo giữ sửa cho cháu nội, trong khi ấy chị dâu của tôi thì tay ẩm đứa con trai mới sanh được 3 tháng. Nhưng sau đó, Mẹ tôi và chị dâu tôi bị tách rời ra. Đứa bé vì không có sửa bú mà đã chết một cách đau thương.
Thời gian sống tại Colorado Springs, sau nầy là Denver, thuộc tiểu bang Colorado, Mẹ tôi luôn lo lắng cho Ba tôi và em gái của tôi. Bà thúc đẩy anh chị em chúng tôi phải gởi tiền, quà, cầu nguyện và mau làm thủ tục bảo trợ cho Ba tôi và gia đình em gái tôi được sang Mỹ đoàn tụ.
Tại quê nhà, trong khi chờ đợi để được đoàn tụ cùng Mẹ tôi, Ba tôi đã làm bài thơ: “Xuân Về Nhớ Bạn Đời” gởi đến Mẹ tôi như sau:
NGUYỄN VẠN BÌNH