Tài liệu cũ của Saigon Echo
từ 2008 - 2012
Play
Giám Đốc: Tiến Sĩ Trần An Bài
  • Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

MẤY SÔNG CŨNG LỘI

Từ đó tôi mới biết mình là một “bà mai” vô duyên!!

Happy Thanksgiving

Anh đã không đoái hoài đến con, thì chị sẽ tự lo cho chúng.

MỘT THỜI MÊ SÁCH

Ai nói tôi thời buổi này còn đọc sách kiểu quê mùa, cổ lỗ sĩ, tôi chịu!

Cô Sướng CƯỚI VỢ

Sướng là đàn ông, là nam nhi chính hiệu...

Bún Mọc “Chiêu Niệm”

 Giò sống thả vào nước sôi, khi chín nổi lên màu trắng ngần – nên gọi là “mọc”.

CÁM ƠN NƯỚC MỸ

Tôi sẽ không bao giờ quên được những tháng ngày đầu tiên của tôi trên đất Mỹ.

Thảm Họa Tiếng Anh ”Ba Rọi” Của Người Việt Bây Giờ

Tiếng Việt suy đồi và có nguy cơ tuyệt chủng ?

Edmonton ngày bầu cử… Mỹ

''Khi nào Trump thắng chị nhớ phone liền cho em, khuya cỡ nào em cũng đợi chị phone báo tin thì em mới ngủ ngon được.''

Mùa Thu và… phở

Mùa Thu đã về trên đầu phố…

Cuộn chỉ thời gian

Chúng ta vẫn thường than vãn “ngày vui qua mau!”

Hôn Nhân Buồn Chán

Đúng là tôi chưa từng nghĩ đến việc hỏi anh thích ăn món gì.

Thư Thì Mỏng

Thơ thì mỏng như suối đời mộng ảo.
Tình thì buồn như tất cả chia ly.

Tử Biệt

Y giới thường được huấn luyện để cứu chữa bệnh nhân và kéo dài sự sống

Mẹ Bác Sĩ

Bà Mậu đã từng cảm thấy mình xa lạ và vô dụng khi đến nhà con trai mình.

Vợ Vắng Nhà

Không phải thấy mặt vợ, không phải nghe vợ nói và nhất là không phải ăn các món vợ nấu.

Nhu Cầu Cận-Tử

Lão chấp nhận và  chỉ mong sao được ra đi bình an, thanh thản...

Chuyện Ông Giáo Già

“Cuộc đời nhà giáo không có gì vui bằng đào tạo được những thế hệ học sinh có cả tài và đức”.

Sài Gòn và tuổi thơ tôi

Tôi thương Sài Gòn và thương cho chính mình, đã hư hao một chốn để về.

Món Ăn Dĩ Vãng

Còn một chút gì để nhớ để thương!!!

Một Thế Giới Lạnh Lùng

Cell phone là vật tri kỷ, gần gũi nhất với mọi người.

Switch mode views: