Người chết ở giờ thứ 25

Ngay quoc han 30-4

Từ xưa tới nay, khi nói về một chiến-công, khi ca tụng một anh- hùng, người ta thường có thói quen nhắc nhở đến những vị tướng tá trong quân-đội hoặc những người có tiếng tăm trong xã-hội mà nhiều người biết đến, chứ ít ai nhắc nhở hay đi tìm hiểu những hành-động anh-hùng của những con người, mà tên tuổi của họ còn xa lạ với mọi người… mà thực ra, nếu chúng ta đem những hành-động dũng-cảm của họ ra so-sánh, chưa hẳn ai đã hơn ai. Tôi cho đây là một sự thiếu-sót lớn-lao của những người cầm bút, của những nhà viết sử trong suốt thời-gian qua.

Nếu viết về những hành-động dũng-cảm, gương hy-sinh của những chiến-sĩ trong Quân-Lực Việt-Nam Cộng-Hoà (QL/ Việt-Nam Cộng-Hoà) suốt 20 năm cầm súng chiến-đấu để ngăn chặn làn sóng xâm-lăng của bọn Cộng-Sản Bắc Việt, thì không phải chỉ có những sự hy-sinh của cá vị anh hùng như: Nguyễn Khoa Nam, Lê Văn Hưng, Lê Nguyễn Vĩ, Trần Văn Hai, Phạm Văn Phú, Hồ Ngọc Cẩn, Đỗ Cao Trí, Nguyễn-Viết-Thanh, Nguyễn-Đình-Bảo… mà theo tôi, sự hy-sinh của những vị tướng, tá trên đây cũng không khác gì những hành-động và sự hy-sinh đầy quả cảm của trên nửa triệu chiến-sĩ Quân-Lực Việt-Nam Cộng-Hoà khác đã nằm xuống trên khắp chiến-trường từ miền Nam ra đến miền địa-đầu giới-tuyến trong suốt 20 năm chiến-đấu chống giặc vừa qua.

Cũng như tất-cả mọi người, tôi khâm-phục những hành-động gan dạ, dũng-cảm và ca tụng những chiến-công hiển-hách của những anh-hùng đó, dù biết trước khi bước vào cuộc chiến sẽ gặp biết bao hiểm-nguy, có thể hy-sinh tính-mạng. Thế nhưng, họ vẫn hăng-hái vào cuộc, chấp-nhận những rủi may và thua thiệt cho mình không ngoài mục-đích cao-cả: Ngăn-chặn làn sóng xâm-lăng của Cộng-Sản, bảo-vệ sự Độc-Lập cho Tổ- Quốc, Tự-Do cho toàn dân.

Chiến-tranh là những bất trắc, hiểm nguy luôn luôn rình rập vây quanh. Người chiến-sĩ đã chấp-nhận vào cuộc là đã chấp- nhận đoạn-kết của những sự rủi may xảy đến cho bản-thân mình bất cứ lúc nào. Hành-động lao lên phía trước trong lưới đạn của quân thù của người binh nhì bộ-binh cũng có giá-trị tương-đương như hành-động phác-hoạ kế-hoạch hành-quân và thị-sát mặt trận để chỉ-huy của một ông tướng. Hai nhiệm-vụ tuy khác nhau, nhưng đều có chung một mục-đích: tìm và diệt quân thù! Quân-đội rất cần những cấp chỉ-huy giỏi và cũng không thể thiếu những anh chiến-sĩ gan dạ, kiên-cường.

Nhân tưởng niệm ngày Quốc Hận: 30:4/1975, tôi xin được kể về cái chết của một người lính chiến, một cái chết hào hùng ở vào giờ thứ 25…

Là người quân-nhân, trong cuộc đời lính chiến của mình, ai không một lần được chứng kiến những chiến-công hiển-hách của đơn-vị hoặc một sự hy-sinh anh-dũng của đồng-đội mình. Bởi vậy, suốt hơn 5 năm sống trong quân-ngũ, tôi đã được chứng-kiến khá nhiều gương hy-sinh của cấp chỉ-huy, bạn bè và những thuộc cấp của mình. Nhưng có lẽ ấn-tượng sâu-sắc nhất vẫn mãi mãi in đậm trong tâm-hồn tôi cho đến bây giờ, chính là cái chết của Thượng-Sĩ Ánh, người trung-đội-trưởng trẻ tuổi và tài-năng của Đại-Đội tôi…

Thượng-Sĩ Nguyễn-Ngọc-Ánh, 21 tuổi, Trung-Đội-trưởng Trung-Đội 2, Đại-Đội 4, Tiểu-Đoàn 3, Trung-Đoàn 15, Sư-Đoàn 9 Bộ-Binh có lẽ là một Thượng-Sĩ trẻ nhất của Quân-Lực Việt-Nam Cộng-Hoà.

Gặp và biết được Ánh, khi tôi được thuyên-chuyển về Tiểu- Đoàn 3/15, và được Tiểu-Đoàn đưa xuống làm đại-đội-trưởng Đại-Đội 4, thay thế cho vị ĐĐT tiền-nhiệm vừa thuyên-chuyển nhận công-tác khác.

Cũng như các đơn-vị-trưởng khác, trước khi tiếp xúc với anh em binh sĩ trong đại-đội, tôi cho mời tất-cả các cấp chỉ-huy từ Tiểu-Đội-trưởng trở lên, để làm quen và tìm hiểu tâm-tình của anh em binh sĩ trong đại-đội. Ấn-tượng in đậm trong tâm-hồn tôi mạnh nhất là hình ảnh một anh lính rất sữa: nhỏ con, dáng dấp trắng trẻo như một thư-sinh, rụt rè, bẽn lẽn khi phải tự giới thiệu về mình: E…m, em Trung-Sĩ Nhất Nguyễn-Ngọc-Ánh, số quân…

Trong lúc cậu ta đang tự giới thiệu-về mình, Thiếu-Uý Quang (ĐĐ phó) nói nhỏ vào tai tôi:

- Nó thì lúc nào cũng như con gái vậy, nhưng Trung-Uý coi chừng lầm chết… mỗi lần đụng địch là tự nhiên nó lì-lợm và dữ như cọp vậy.

Từ ấn-tượng ban đầu tốt đẹp đó, dần dần tình-cảm tôi dành cho Ánh không còn đơn-thuần là tình-cảm của một cấp chỉ-huy đối với một thuộc-cấp, mà tôi coi nó như một người em ruột của mình. Ngược lại, Ánh cũng rất quý trọng và không hề giấu diếm tôi điều gì về cuộc đời và gia-đình Ánh:

- Trung-Uý biết không?…

Tôi ngắt ngang:

- Lại Trung-Uý, em quên những điều anh dặn rồi à.

- Dạ, em nhớ, nhưng tại em quen miệng… Thưa anh, ba em bị Việt-Cộng giết chết (vì ông là Phó Xã-trưởng An-Ninh) lúc em mới 16 tuổi, mỗi lần nghĩ đến cái chết của ổng là em không sao học được nữa. Anh biết không, bọn nó tàn ác lắm, nó đập đầu ổng chết rồi còn tàn-nhẫn moi óc ra ngoài… Sau khi chôn cất ba em xong, em đã tình-nguyện nhập-ngũ 3 lần, nhưng không ai nhận em cả vì họ cho rằng em còn quá nhỏ, và họ khuyên em lên về nhà tiếp tục đi học. Đằng đẳng 2 năm, nói là đi học chứ thật ra đầu óc em lúc nào cũng chỉ ẩn-hiện những hình-ảnh về cái chết thương tâm của người cha, và những căm-thù món nợ máu phải trả cho ông già. 18 tuổi, em tình-nguyện ngay vào sư-đoàn 9, và được cho đi học khoá Hạ-Sĩ-Quan tại TTHL/Đồng-Đế Nha-Trang. Ra trường em may mắn được đổi về Tiểu-đoàn này cho đến ngày nay…

Ánh không kể về những chiến-công của mình, về sự gan dạ và cái lon Trung-Sĩ-Nhất đặc cách được gắn tại mặt trận của mình, chỉ sau một năm có mặt tại đơn-vị. Càng gần gũi Ánh, càng chứng-kiến sự gan-dạ, khôn-ngoan và tài lãnh-đạo chỉ-huy của Ánh, tôi càng khâm-phục và thương nó nhiều hơn. Có nhiều lúc, chứng-kiến những hành-động quá hăng-say của Ánh trong chiến-đấu, tôi đã phải kêu máy dũa cậu ta một cách thậm tệ. Cũng vì cậu ta vì quá hăng-say chiến-đấu, đôi lúc đã quên mình là cấp chỉ-huy, lao lên tuyến đầu làm nhiệm-vụ của một người lính khinh-binh. Bất luận lúc nào, khi nghe tiếng súng nổ là cậu ta như con hổ dữ lao lên phía trước với hai trái lựu đạn trong tay, nhào vào những dãy hố phòng thủ của địch, mặc cho lưới đạn đan kín tứ bề. Chỉ tội cho cậu hiệu-thính-viên, vừa phải khó nhọc bám theo Ánh truyền và nhận lệnh, vừa phải nghe những lời la hét giận dữ của tôi… và lần nào cũng như lần ấy, điệp khúc: Xin Alfa thông cảm, em thấy mục-tiêu ngon quá, phải tấn công nhanh mới kịp…

Có một điều khá lạ lùng là, như có một phép mầu nào đó che chở: chẳng có một viên đạn nào thèm đụng đến cậu Ánh. Và một lần nữa, TSI Nguyễn-Ngọc-Ánh nhận cấp Thượng-Sĩ đặc-cách tại mặt trận sau một trận đánh giải-tỏa tỉnh lộ từ quận Cai-Lậy (Định-Tường) vào tỉnh Kiến-Tường, với thành-tích: Tiêu-diệt trọn vẹn một trung-đội súng hạng nặng của Việt-Cộng. Tịch thu hàng chục cây súng, trong đó có 1 súng cối 82 ly, 1 Đại liên 12 ly 8, 2 B.40… trong lúc cậu Ánh vừa tròn 21 tuổi.

Khi tiếng súng đã im bặt, Ánh lại trở về thế-giới rụt-rè, e-lệ cố hữu. Nếu ai chưa từng chứng-kiến những hành-động gan-dạ và dũng-cảm của Ánh ngoài mặt trận, khó có ai lại tin được rằng cậu bé với dáng dấp thư-sinh đó, lại là một cấp chỉ-huy khôn ngoan, dạn dày kinh-nghiệm, đã gây ra không biết bao nhiêu thiệt-hại đáng kể cho bọn Cộng-Sản xâm-lăng…

Nếu tất-cả chỉ muốn viết những hành-động gan-lỳ, những chiến-công và tài lãnh-đạo của một HSQ trẻ của quân-đội, và nếu cuộc chiến vẫn còn tiếp diễn, ngày Quốc-Hận 30/04/75 không xảy đến cho dân-tộc Việt-Nam thì tôi không viết bài này. Bởi, tôi không thích ca-tụng người còn sống, kinh-nghiệm đã cho ta thấy: có biết bao nhiêu những vị tướng, tá… khi còn quyền-thế trong tay thì tha hồ khua môi... Đến lúc quốc-biến thì co vòi, rút cổ, cao bay xa chạy bỏ mặc bạn bè, thuộc-hạ sống chết mặc bay… Trong tù thì xum xoe, bợ đỡ nịnh hót kẻ thù, qua được nước thứ ba thì lại bắt đầu giở thói kẻ trên người trước…

Thượng-Sĩ Nguyễn-Ngọc-Ánh, tuổi đời còn quá trẻ và cấp bậc thì quá nhỏ nhoi trong quân-đội. Thế nhưng, anh có đủ tư-cách, phẩm-chất của một người lính chân-chính. Hành-động của anh thật xứng-đáng là hành-động của một anh-hùng: Anh đã dùng súng tự kết-liễu đời mình, sau khi nhận được lệnh tuỳ-nghi của Thiếu-Tá Tiểu-Đoàn-Trưởng, do tôi ban lại. Anh đã hành-xử đúng phẩm-cách của một cấp-chỉ huy: thà tự xử mình, chứ không để kẻ thù xử mình.

Tiếng súng đã nổ lúc 10 giờ 25 phút, ngày 01/05/1975 tại phi- trường Mộc-Hoá, tỉnh Kiến-Tường của cố Thượng-Sĩ Nguyễn- Ngọc Ánh đã để lại ấn-tượng không phải trong tâm-hồn tôi, và là bài học nhắc tôi luôn nhớ: là chiến-sĩ Quân-Lực Việt-Nam Cộng-Hoà, tôi phải luôn luôn sống xứng-đáng với tâm-niệm Tổ-Quốc, Danh-Dự, Trách-Nhiệm.

Tin cùng chủ đề

Tin mới

Các tin khác