Tài liệu cũ của Saigon Echo
từ 2008 - 2012
Play
Giám Đốc: Tiến Sĩ Trần An Bài

               Suy Tư Dòng Đời:

  • Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Trăm Nghìn Nhánh Khổ

Sau 75, tôi học được một điều, mà đến nay vẫn thấy chí lý. Đó là, người chiến thắng tuyệt đối đúng.

Tháng Tư đen! Không dễ gì quên!

Lại có quá nhiều chương trình trên truyền thanh, truyền hình nhắc nhở nhiều kỷ niệm về tháng tư đen...

Còn Gì Nữa Đâu!

Trái đạn đại bác nghiến răng tử thần xé không gian rít dài từ xa, bay qua xóm nhà lá, rớt chụp xuống khu cao ốc bên kia đường...

Bút ký tháng Tư

Chín nén nhang cho gia đình Trung Tá Đặng Sĩ Vĩnh

Tuổi Thơ Không Êm Đềm (Đoạn 7)

Hôm đó Nhỏ kiếm đâu ra được cả áo ba tà và khăn mỏ quạ.

Tuổi Thơ Không Êm Đềm (Đoạn 6)

Ba tháng sau khi tôi vào Don Bosco, Nhỏ vào tu dòng Saint Paul áo trắng

Tuổi Thơ Không Êm Đềm (Đoạn 4)

Trong lớp nhỏ Thứ cũng hay làm điệu, tóc để lòa xòa, mắt chớp chớp…

Tuổi Thơ Không Êm Đềm (Đoạn 3)

Một trong những thú vui của chúng tôi là đánh lộn

Tuổi Thơ Không Êm Đềm (Đoạn2)

Khả năng làm toán của tội khiến dì sửng sốt

Má Tui


Má tui hiền lành và cơ cực lắm. Mỗi khi nghĩ đến má, tui cứ hình dung má tui là một bà già trầu...

Yêu Trảm

Song ông vắn số, chỉ qua một cơn bạo bệnh, thương hàn nhập lý, qua đời, linh cửu chở bằng thuyền về quê nội ở Huế, vùng Dạ Lê...

Rồi cũng thèm cơm...

Vợ có đẹp cũng là món cơm thường ngày ăn hoài phát ngán, thỉnh thoảng đổi món ăn phở thay cơm, lén lút bồ bịch bên ngoài mới thú vị...

Chỉ có tình thương ở với "Người"*

Một buổi chiều tôi và vài cô bạn ghé qua “Our Lady Of Peace”, một buổi chiều dịu nắng không gian thật tĩnh lặng...

Ái Tình Và Con Chó

"Khi anh cất lên tiếng sủa ái tình
Sao em sợ bỏ đi!" 

Mặt trời mùa đông

Sáng nay trời trở rét, mẹ nhắc mặc áo len nhưng mình lại quên. Đứng xếp hàng chào cờ, mình lạnh quá, phải cố nén để khỏi phải run lên cầm cập.

Trải qua một cuộc bể dâu

Thị xã Vũng Tàu như lên cơn sốt, càng ngày càng đầy ứ người tỵ nạn từ khắp chốn loạn lạc đổ dồn về...

Tôi giải phóng tôi



“Giá mà người trong này ra giải phóng ngoài ấy mới đúng. Thôi thì… tôi giải phóng tôi.”

Giấc Mộng Kinh Hoàng


Tôi giật mình thức dậy, hai tay quờ quạng chung quanh. Cái giường nệm êm êm, rộng rãi,cái mền ấm áp, chớ không phải sàn tre, sàn nưá, không phải bệ xi-măng cuả những trại tù cải tạo ...

Rửa tay

Anh bỗng chợt cảm thấy cử chỉ rửa tay như một cách thế truyền đạt sự thanh thản của cuộc sống cho người khác. Phải chi ông Thạnh cũng được rửa tay!

Chờ Mong Tờ Điện Tín

 

Nhưng cô Bích vẫn không ngừng hi vọng, cô vẫn chờ anh đưa thư mỗi ngày đi qua nhà ...

Switch mode views: