Tài liệu cũ của Saigon Echo
từ 2008 - 2012
Play
Giám Đốc: Tiến Sĩ Trần An Bài
  • Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Đám Cưới

Họ biết mình đã là nạn nhân của hải tặc...

Sài Gòn Đã Giải Phóng Tôi

Mãi tới ngày 30 tháng 4 năm 1975 tôi mới biết thế nào là ngày sinh nhật.

Chờ Mong Tờ Điện Tín

Chú Bích là người hàng xóm hay ra uống cà phê tại quán tôi.

Dung Nhan Thời Covid

Cái tủ áo buồn hắt hiu vì bị bỏ quên.

Bão tuyết

Trong ta là núi là rừng,
Là trăm câu hát đã dừng trên môi.
(Hoài Khanh)

BỐN MƯƠI NĂM - NỖI NIỀM BA THẾ HỆ

Tuổi trẻ bao giờ cũng đẹp. Ước mơ tương lai lúc nào cũng cao.

Sài Gòn của tôi. xưa

Ôi, ước chi bây giờ anh lại được về chờ em ở một nơi nào đó của Sài Gòn...

Nỗi đau còn mãi

Bà Nội tôi cười móm mém “Hòa bình rồi, hết lo bị tụi Việt Cộng pháo kích”

LÁT THỊT DẤU DƯỚI ĐÁY TÔ PHỞ KHÔNG NGƯỜI LÁI !!

Thời ấy có món phở mậu dịch gọi là phở "không người lái".

Cưới vợ cho Bố

Đây là một câu chuyện hoàn toàn có thật ở nơi mình sống!

Thảm Họa Tiếng Anh ”Ba Rọi” Của Người Việt Bây Giờ

Tiếng Việt có nguy cơ tuyệt chủng hay trở nên ngôn ngữ của sắc dân thiểu số.

ĐỨA CON DÂU

Cái ác cảm với cô Lam không làm sao vơi được trong lòng bà.

Quà tặng giữa mùa dịch

Dịch bệnh vẫn chưa có dấu hiệu nào là suy giảm.

Người Đàn Bà Có Ma Lực

Tôi không thích tình yêu và hạn độ
Mà chỉ thiết tình yêu như rượu mạnh sục sôi...

Sài Gòn: Vi Rút Giết Người

45 năm sau, lịch sư tái diễn lại hình ảnh của một Sài Gòn đang hấp hối.

Bỏ quên

Nhà dưỡng lão ở nơi này có khác gì một nhà tù nhốt mấy ông già gần đất xa trời. 

Ở TRỌ

Cuộc đời là cõi tạm, chúng ta đang ở trọ trần gian

Một chuyện tình

Thế là tôi thành kẻ thất tình.

Những Đoạn Ngắn Mùa Corona Virus

Chúng tôi bây giờ không đứng gần nhau khi nói chuyện...

NGƯỜI XÀI ĐỒ THỪA.

Mỗi lần con đổi phone mới là người mẹ được …thừa hưởng cái cũ.

Switch mode views: