Tài liệu cũ của Saigon Echo
từ 2008 - 2012
Play
Giám Đốc: Tiến Sĩ Trần An Bài
  • Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Chuyện ngắn Giáng Sinh


Vài câu chuyện ngắn Giáng Sinh cảm động, đầy tình người !

Một Lễ Giáng Sinh Tuyệt Ðẹp


Lúc đó là mùa Ðông năm 1864, một mùa Ðông thật lạnh tại Hiệp chủng quốc.

Nụ cười xinh


Chính nhờ sự tươi mát của các cô nên đã làm mềm lòng những tên cán bộ dẫn giải. Nhờ vậy mà anh em tù chúng tôi có những giờ phút thoải mái trong những lúc lao động vất vả bên ngoài...

Tay anh chị


(Ðây là sản phẩm của tưởng tượng, mọi trùng hợp ngoài đời đều ngoài ý muốn của tác giả).

Cánh hạc lẻ loi

 

Còn ông, như một cánh hạc lẻ loi, đậu lại trên một mỏm đá mù sương.

Hơn Cả Tào Tháo


Chàng họ Lưu, hoàn toàn chẳng liên hệ gì với ông Lưu Bị bên Tàu, tên là Quốc Hương. Sự nghiệp tình yêu và chính trị của chàng tuy không có gì xuất sắc...

Những ngày hạnh phúc ngắn ngủi

 

Tự nhiên thấy nó như một người Mỹ to con, oai nghiêm trong bộ quân phục tác chiến rằn ri quen thuộc! Hắn bước như chạy về phía cửa…

Quẻ Bói Cuối Năm


Đấy chị cứ theo dõi mà nghiệm xem, cái con đầm chuồn này là đứa có nhan sắc lại có của nữa chứ chẳng vừa đâu.

Bà Năm xóm Chợ Bà Chiểu


    Mấy hôm nay, Bà Năm mất cả ăn, cả ngủ vì chỉ còn 1 ngày nữa thôi, sáng mai là Bà lên máy bay sang Mỹ đoàn tụ gia đình...

Sương Khói Vương Mắt Ai.


Tôi vào ‘Viện Phục Hồi’ để thăm mẹ của một người bạn, bà hơn chín mươi tuổi.

Chúng Tôi Mọc Rễ Và Yêu Thương...


Anh quì xuống ôm đầu tôi. Anh cũng khóc. Tất cả người Mỹ trong phòng đều rưng rưng. 

Ngủ riêng


Truyện ngắn giản dị, thoảng chút duyên thầm về người Huế xưa của tác giả Quý Thể

Lòng Mẹ


"Con mình sẽ có Chánh phủ nuôi. Mình chết đi cho nhẹ nhõm mát mẻ", Hoàng lẩm bẩm một mình.

Nửa Căn Duplex


Nửa căn duplex vừa mới bỏ trống được 2 tuần hắn đã dọn đến.

Số khổ


Em quanh năm suốt tháng phải ăn đói, nhịn thèm vì sợ mập, lại chỉ thích những món “cơ hàn”. Số em chắc là “Số khổ”?

Chồng tôi


“ Trên bảo dưới không nghe.” Đây là điều đáng quan tâm nhất của các đấng mày râu khi họ đến tuổi về già.

Từng giọt ngậm ngùi


Nhu chống đôi nạn gỗ, lần vào con xóm nhỏ. Con xóm ngày xưa Nhu thường đến vào những ngày từ đơn vị “dù” về thăm Ngọc.

Em Hai ơi!

 

Thôi đừng khóc nữa, em Hai ơi! Vậy mà bà nín khóc, đăm đăm nhìn ông một cách khó hiểu.

Tiểu thơ


Tiểu Thơ, à quên... Vân, làm sao mà em lại ra đến nỗi này.

Một câu chuyện cảm động


"Đồ cù lần, đồ đàn ông vô dụng...", đó là câu nói cửa miệng chị dành cho anh, sau khi anh và chị có bé Hương...

Switch mode views: