Tài liệu cũ của Saigon Echo
từ 2008 - 2012
Play
Giám Đốc: Tiến Sĩ Trần An Bài

               Suy Tư Dòng Đời:

  • Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Cơn Sốt

nam trong benh vien
         Tôi nhẹ nhàng bốc lên cao ra khỏi ông. Tôi bay lơ lửng xung quanh căn phòng mổ nhìn xuống cái thân xác tô hô trần truồng  một đống của ông. Vẫn thở đều đặn. Vẫn còn gọi là sống nhưng ông chẳng thể biết gì. Cái ông xấu xí nằm thản nhiên không một ý thức, không một thái độ, không một lập trường, không một cảm xúc... Một xác sống giống một xác chết. Một xác sống không phải là sống. Một xác sống vô ích. Một cái xác... chưa chết. Vì ông không có tôi trong ông. Tôi và ông lúc này đây đã cách lìa nhau và chúng ta không thể được coi là một con người sống. Ông hữu hình nằm đó mọi người đều thấy nhưng ông không biết gì. Tôi vô hình bay lơ lửng chẳng ai thấy nhưng tôi biết hết. Chúng ta là hai cái thiếu nếu ở riêng. Chỉ khi nào hai ta gộp lại thì mới có thể thành ra một thứ gì đó. Một thứ gì đó có ý nghĩa. Chỉ mình ông thôi là vô ích. Chỉ mình tôi thôi cũng là vô ích nốt. Hóa cho nên cả hai phải nhập làm một. Không ai tự coi mình là độc lập. Không ai tự tách rời khỏi nhau. Không ai trong hai ta có thể tự mình làm nên cái này cái nọ. Cũng  không ai trong hai ta một mình mà có ý nghĩa. Chúng ta là thứ vô ích một mình. Chúng ta là thứ vô nghĩa một mình. Chúng ta là thứ thừa thãi một mình. Chúng ta là đồ bỏ nếu ta đòi độc lập. Cả hai ta chẳng có tự do hạnh phúc nếu mỗi bên đòi độc lập. Ông phải có tôi nhập vào và tôi cũng phải có ông làm nơi cư trú. Chúng ta phải bám víu lấy nhau. Chúng ta phải nương tựa nhau. Chúng ta phải lệ thuộc nhau. Không có cách nào khác. Đừng bao giờ tính kế mánh khóe riêng tư. Vô ích phí phạm lập tức.

   Bây giờ ông nằm đó, đủ cả ba phần, đầu, mình và tay chân, nhưng ông chẳng thể cục cựa. Ông có cái mồm nhưng ông chẳng thể nói năng nếu không có tôi nằm trong ông điều khiển cái lưỡi cũng như tôi có muốn nói cũng chẳng ra lời nếu không núp trong thân xác ông sử dụng miệng lưỡi ông. Mắt ông mở thao láo nhưng ông có nhìn thấy gì đâu. Người nữ y tá nghịch ngợm búng nhẹ vào cái sinh dục teo rụt đen đủi của ông mà đực tính trong ông có chút nào sinh động đâu, thậm chí khả năng bẽn lẽn mắc cỡ thường tình cũng không  hề thấy. Thì đã bảo ông như một kẻ đã chết. Nhịp tim đều đặn, hơi thở phì phò nhưng đâu có nghĩa là ông đang sống. Vô thức thì như là chết vậy. Ông phải có tôi ở trong ông. Phải có tôi ở trong ông thì mới biết được cô ý tá đã làm gì và chúng ta mới biết cảm xúc. Tôi đang thấy tất cả nhưng tôi không cảm xúc được.

        Tôi thấy căn phòng mổ rộng rãi hơn các căn phòng khác. Phòng bệnh nhân nằm điều trị cũng như các căn phòng làm việc của nhân viên bệnh viện đều được xây dựng nhỏ bé, cái gì và chỗ nào cũng chỉ như vừa khít. Nhưng căn phòng mổ này thì rộng rãi  thênh thang, có lẽ để cho toán giải phẫu và các sinh viên y khoa thực tập có chỗ bao quanh xoay sở. Cái bàn mổ nằm ngay giữa phòng. Phía trên là chùm đèn chiếu, loại đèn người ta gọi là không hắt bóng. Đầu bàn mổ cũng có một cây treo bình nước truyền thuốc.  Một chiếc máy truyền hình sẽ soi buồng bụng ông lên đó. Bác sĩ chưa đến, trong khi ấy các y tá sắp đặt các dụng cụ phẫu thuật sẵn sàng, để khi bác sĩ  tới là có thể khởi đầu ngay một cuộc phanh thây. Tôi sẽ bay quần quần trên này để... xem, như là ngày xưa ông bay trực thăng quần quần trên không theo dõi quân lính của ông đánh trận bên dưới.

         Ngày xưa ông trên cao điều khiển. Bây giờ ông nằm một đống. Nhưng bao giờ ông cũng hữu hình bao giờ ông cũng có mặt. Tôi thì bao giờ cũng là vô hình, xưa cũng như nay bao giờ tôi cũng là kẻ vắng mặt. Vì ông hữu hình nên ông hứng nhận cả vinh quang lẫn khổ nhục. Ông hưởng đủ sung sướng cũng như đau khổ. Ông che đậy bằng quần áo đẹp còn tôi trong suốt. Ông ăn những của ngon vật lạ, sơn hào hải vị, còn tôi chỉ thưởng thức chút hương hoa lấy thảo. Ông ôm người đẹp cụ thể trong vòng tay  còn tôi thì chỉ bay lượn rạo rực, lãng mạn, không tưởng. Không biết ông còn nhớ những bà Ph, bà Ch, bà Th, bà H, bà K, bà M, bà V, bà L... ối nhiều lắm, có thể ông chẳng nhớ hết nhưng tôi thì còn nhớ rõ mồn một từng người, dù rằng ông mới là kẻ thưởng thức chứ không phải tôi. Có thể ông đã quên, cũng có thể ông chỉ nhớ mang máng, nhưng tôi thì còn nhớ rõ, các bà ấy bây giờ đều đã là những bà lão sống rải rác khắp nơi trên thế giới. Bà thì đang sống vương giả với tài sản bên Tây, bà thì đang sống bằng tiền hưu  bên Mỹ, cũng có bà đang sống trong nhà già, có bà còn kẹt lại nơi quê nhà trong cảnh nghèo nàn cơ cực... Ông có còn nhớ bà nào không? Các bà ấy cũng có còn nhớ tới ông không? Có bà nào giờ này biết rằng ông đang nằm trên bàn mổ. Giờ này ông có nhớ đến họ hay là họ có nhớ đến ông thì cũng đều là vô ích với tư cách hữu hình. Họa may chỉ còn có tôi và linh hồn các bà ấy có thể liên hệ với nhau, dĩ nhiên cũng chỉ ở trong cõi u minh không thật. Những thân già của ông cũng như của quí bà ấy bây giờ đều là bất lực, là vô ích, là thừa thãi... Cứ nghĩ mà coi, này nhá, cái khối da thịt xương của ông bây giờ chứa đựng những gì bên trong ? Toàn là những thứ khó ngửi. Đầu tóc ông  sinh ra gầu. Mắt ông đùn ra ghèn. Mũi ông hỉ ra cứt mũi. Lỗ tai ông có ráy tai. Miệng ông tiết ra nước miếng và đờm. Da ông rịn mồ hôi. Bộ phận sinh dục tè ra nước tiểu hoặc phun ra tinh dịch. Hậu môn thải ra phân... Tất cả những thứ từ trong người ông  tiết ra đều là những thứ dơ dáy. Vậy mà cái thân xác ấy đã có những thời lãnh nhận vinh quang cao cả, quần là áo lượt, cân đai mũ mãng, son phấn rực rỡ, bằng cấp huân chương...làm thành ra cái xã hội muôn mầu muôn vẻ cũ kỹ từ tạo thiên lập địa cho đến bây giờ và sẽ còn tiếp diễn cho đến mãi mãi đời sau nếu không có đấng tạo hóa nào đó... chấm dứt nó đi.

         Nói là nói thế thôi, ông cũng đừng để tâm hay buồn phiền làm chi những cái vớ vẩn ấy của cuộc đời, bởi vì khắp “bàn dân thiên hạ” ai ai cũng đều thế cả. Cái thực chất, cái cốt lõi, cái cơ bản…của các sinh vật đều là thế cả. Nội dung chính yếu là thối tha. Vĩ nhân hay mỹ nhân, thánh sống cao cả hay phàm phu tục tử cũng đều phải ăn phải uống và đương nhiên là phải bài tiết. Ông không cô đơn làm kẻ thối tha. Các sinh vật khác vì chúng là hạ đẳng không có ý thức, không văn minh nên trời sinh ra sao chúng cứ sống in như vậy, con người các ông thuộc giống thượng đẳng, có ý thức, dần dần văn minh, biết tìm ra đủ mọi phương cách, chế ra đủ thứ mánh mung, để che đậy thối tha, giấu diếm cái xấu, tô đẹp bản thân, làm dáng bề ngoài. Nhưng thực chất bên trong thì vẫn vậy. Con chó ỉa xong không chùi đít. Con người làm xong cái phận sự ấy thì đã biết lau chùi tắm rửa, dùng hóa chất tẩy sạch mọi thứ ô uế bên ngoài, xức “nước hoa hảo hạng”, “dầu thơm đắt tiền”. Con người còn biết cải trang xấu thành đẹp. Hút mỡ bụng. Căng da mặt. Xâm chân mày. Cắt mắt. Viền môi. Độn mũi. Bơm ngực. Đắp mông. Cắt. Gội. Sấy. Chải. Nhuộm. Uốn…Toàn thân phủ  lên những vải vóc màu sắc kiểu cọ…Tất cả, vâng tất cả đều để che đậy cái thối tha bên trong mà thôi. Ở trong các trại giam của Cộng Sản, chúng tước đoạt hết tất cả các thứ của tù nhân, ăn cũng chỗ ấy, ngủ cũng chỗ ấy, ỉa đái cũng chỗ ấy, không nước rửa, không giấy lau, đói lả người ra thì chúng phát cho củ khoai củ sắn, thế là tất cả mọi giá trị của cuộc đời đều tụ vào cái thứ có khả năng làm cho người ta đỡ đói ấy. Danh dự, đạo đức, sang trọng, cao cả đều sàn sàn bằng nhau. Thơm tho ngang bằng  với thối tha. Ông cụ ạ !

         Chúng ta đang dang nhau ra. Không biết tạm thời hay vĩnh viễn. Có trời mà biết được. Khi nào thì tôi và ông lại nhập vào nhau. Con người họ cậy là biết tất cả, các nhà khoa học đều đã biết hết và có thể điểu chỉnh cho hai ta dang nhau lâu mau rồi cho nhập lại. Họ có thể bắt ông hôn mê bao lâu đủ thời giờ để làm công việc “phanh thây”, xong  mới cho ông “tỉnh” lại. Nghĩa là họ có thể định cho chúng ta xa  nhau bao lâu rồi cho tôi nhập vào với ông để chúng ta lại trở nên như một. Tất cả chỉ là vấn đề liều lượng của thứ thuốc mê nhân tạo. Họ làm được hết. Thế nhưng thử hỏi nếu như tôi mải mê bay đi mà quên mất đường về, mê gái chẳng hạn..., ừ, nếu như tôi không tìm ra lối nhập trở lại với ông... thì sẽ ra sao. Thuốc mê tan hết nhưng ông không “tỉnh” lại được thì sẽ ra sao ?  Tôi với ông tuy hai nhưng phải là một. Rời nhau là chết ngắc. Con người cho chúng ta rời nhau dễ dàng rồi lại cho chúng ta gộp lại  cũng rất dễ dàng, nhưng cũng là tại hai ta, nếu như một trong hai ta phản đối, đúng ra lỗi tại tôi, ông chẳng can dự gì, thì đã bảo thân xác ông chỉ biết ăn, ngủ, đ..., ị.., lui cui làm hoài không cần phải có sáng kiến lãnh đạo gì cả..., ừ, nếu như tôi đình công phản đối thầy thuốc, không chịu thuần phục khoa học của con người, tôi chần chờ không trở lại chốn cũ... thì kể như hóa kiếp chúng ta. Ông sẽ thối xác, còn tôi thì đi làm một kiếp ma đói lang thang vất vưởng biết tìm đâu ra một cõi khác dung thân.

         Ông nằm đó. Tôi bay lượn trên cao. Theo chương trình giải phẫu thì ông sẽ mê hai giờ đồng hồ. Trong đó dành từ 45 phút đến một tiếng để các bác sĩ làm việc. Một phần thời gian trước đó cho các chuyên viên chuẩn bị và một phần để ông nằm nghỉ ngơi chờ hồi tỉnh. Trong hai tiếng đồng hồ con người định cho ông mê đi để khỏi đau đớn trong mổ xẻ là thời gian tôi được giải phóng, tôi thoát ra khỏi ông, tôi tự do bay bổng. Hai giờ đồng hồ trần gian ấy của ông, đối với tôi có thể là hai thiên niên kỷ, hai ngàn năm qua đi, bởi vì tôi có thể biến hóa khôn lường, tôi chợt đến rồi chợt đi, chợt ở nơi này chợt ở chỗ khác, chợt bây giờ và có thể chợt lộn về quá khứ xa xưa. Tôi có thể đi cùng trời cuối đất. Tôi có thể có mặt ở khắp các thời đại. Ông là xác phàm. Tôi là hư vô. Ông nằm đấy cho người ta mày mò, mân mê, cắt xẻo... Tôi sẽ lang thang khắp thiên đàng, địa ngục, cũng như nơi trần thế. Tôi muốn đi đâu thì đi. Tôi muốn ở đâu tùy ý. Hai giờ đồng hồ của ông sẽ là hai ngàn năm của tôi. Tôi tự do. Tôi rộng chân rộng cẳng. Tôi phiêu bồng, lang thang khắp chốn. Tôi muốn làm gì thì làm. Tôi muốn đi đâu thì đi. Tôi hét lên thật lớn. Ta tự do. Ta hoàn toàn tự do. Ta sẽ hành động. Ta sẽ xử. Ta sẽ giải quyết. Ta sẽ khởi đầu và ta cũng sẽ kết thúc.  Cho mà biết...

 *****

         Tự nhiên ông ôm bụng kêu đau. Lúc đầu còn đau hơi hơi, ông ráng chịu được, sau mỗi lúc mỗi đau hơn, chịu hết nổi, ông phải buông cái máy điện toán, ông phải rời bỏ cái màn hình, lọm khọm đi ra cửa sau gọi bà lão ngoài vườn vào... cứu. Nếu không bị cơn bệnh nó hành thì ông đâu có nhớ tới bà. Suốt ngày ông mải theo mê cung những chuyện trên trời dưới đất, mặc cho bà lão tự do cũng đang mải mê cùng hoa lá cành nơi thửa vườn của bà. Lúc đầu nghe ông gọi bà lão vẫn tỉnh bơ ư hừ, việc ai người ấy làm, việc ông ông lo, trò chơi của bà bà theo đuổi, không có kêu réo gì cả. Sau nghe ông rên rỉ thảm thiết, lại còn nghe ông xẵng giọng nổi nóng “Đau quá! “, bà lão chột dạ, quăng cái cào cỏ, đi vào nhà thì thấy ông chồng yêu quí của mình nằm lăn quay nơi cửa sau. Bà hoảng hốt đỡ ông vào giường rồi gọi điện thoại cho các con. Anh này được tin mẹ báo xong gọi cho anh khác, chỉ trong một lát, đàn con đông đảo của ông bà rải rác khắp nơi đều biết tin Bố bị bịnh phải đưa đi cấp cứu. Người đến trước bèn chở bố đi bệnh viện. Ở phòng cấp cứu một lát thì đàn con cũng kéo tới đông đủ. Họ thì thầm hỏi nhau. Ông được chích thuốc giảm đau cho nên ông nằm yên được và các biện pháp xét nghiệm tiến hành: Đo nhiệt độ, đo áp huyết, thử máu, thử nước tiểu, chụp quang tuyến lồng bụng ông... Đến tối thì bác sĩ đã có thể kết luận là túi mật của ông có ba cục sạn nó làm cho mật sưng lên, phải mổ gấp cắt bỏ nó đi.


        Từ xưa nay ông là kẻ nhát gan, rất sợ mổ xẻ, nghe nói đến mổ là ông phát khiếp. Nhưng sợ hãi cũng phải chịu, càng sợ càng phải chịu. Hồi chiến tranh Việt Nam ông đã bị mổ bụng lấy ba mảnh đạn ra, bây giờ còn để lại nơi bụng ông một vết sẹo to và dài suốt từ trên xuống dưới hình chân rết, trông như  bụng ông có gắn cái khóa zipper. Hồi đó ông cũng đâu có quyền chịu hay chẳng chịu. Ông bị đạn ngoài chiến trường, người ta tản thương chở  ông về Tổng Y viện Cộng hòa, bác sĩ khám xét xong đẩy ngay vào phòng giải phẫu, các “tay đao” chuyên nghiệp cừ khôi của Quân Y Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa ra tay. Nhanh. Gọn. Nhẹ. Lập tức. Cấp kỳ. Chẳng cần hỏi ý kiến ông,  mà ông cũng có  biết gì nữa đâu mà phát biểu ý kiến. Khi ông tỉnh ra thì mọi chuyện đã xong xuôi, cuộc giải phẫu hoàn thành mỹ mãn, ông thoát chết, may phước chứ còn sợ hãi với chịu hay chẳng chịu gì nữa.

Nhân đây, phải nhiệt liệt vinh danh các vị Bác sĩ  quân y QLVNCH, là những  thầy thuốc được đào tạo trong cuộc  chiến Việt Nam và đã trưởng thành nghề nghiệp trong cuộc chiến ấy. Nhiều lắm, nhưng tôi giúp ông nhắc tới vài vị đã có liên hệ đẹp với ông để ông nhớ làm kỷ niệm. Ông đốc Nguyễn đình Văn. Ông đốc Tôn thất Sang. Ông đốc Phạm gia Cổn…Họ trưởng thành trong gian nguy, trong máu lửa, mà không có ngành y khoa nào trên thế giới có cơ hội như họ. Phải nhìn nhận rằng cuộc chiến Việt Nam đã làm đui chột đi nhiều giá trị, nhưng cuộc chiến ấy cũng đã rèn luyện được những nhân tài và làm giầu thêm những giá trị khác, trong đó có trình độ y khoa điều trị ngoại thương. Chiến tranh khốc liệt từng giây, từng phút, từng giờ, từng ngày, từng tháng, từng năm…đã tấp nập đem về các trạm xá, các quân y viện, lớn, nhỏ, khắp các quân khu, những thương binh đủ loại, cho các quân y sĩ… thực tập. Chắc cũng có những oan uổng rủi ro, nhưng những rủi ro oan uổng đó cũng đã góp công đào tạo! Này ông, tôi nói như thế, về phần thân xác ông, ông thấy thế nào ? Ông có góp phần không ?

        Một người nằm cho một người khác xắn tay áo, cầm dao, quơ quơ, rồi mổ đánh xoẹt banh bụng mình ra gắp những mảnh đạn chiến tranh vứt vào thùng rác, cứu mạng mình, thì ai là kẻ đóng góp.

         Vết sẹo hình con rết to tướng nằm dài trên bụng ông đã khiến các nhà y khoa trẻ tuổi tài ba của nước Mỹ ngạc nhiên. Họ không hiểu được tại sao trước kia lại phải mổ banh bụng to đến thế. Bởi vì y khoa ngày nay mà họ được dạy dỗ đã có những tiện nghi máy móc tân kỳ và những phương pháp điều trị mới lạ. Bác sĩ không còn cần phải mổ banh bụng bệnh nhân ra mới có thể cắt bỏ hay khâu vá những gì trong đó. Bây giờ người ta chỉ cần khoét vài ba cái lỗ, nhét vào trong đó những dụng cụ, rồi các bác sĩ dùng remote control điều khiển các dụng cụ cắt, hút, bắn phá, khâu vá, hàn gắn…theo hiện trường trên màn hình TV. Giải phẫu xong bệnh nhân không có con rết nào ở bụng, nhưng có thể có thêm vài ba cái rốn nữa. Ông thì đã có một con rết to tướng ở bụng kỷ niêm cuộc  chiến đã qua, lần này ông chỉ thêm rốn cho đủ dấu ấn của các thời đại. Những chàng trai trẻ râu xồm tài ba sẽ làm cho ông những cái rốn mới nhưng họ lại rất ngạc nhiên trước con rết không cần thiết, vì thế họ gọi nhau đến xem, cũng là nghiên cứu học tập mà thôi.     

          Những chàng trai trẻ tài ba thay phiên nhau từng thế hệ làm việc xây dựng nên một cường quốc hàng đầu thế giới. Họ sinh ra trong một xã hội có truyền thống tự do vững vàng, họ tự do học hành, họ tự do phát biểu, họ tự do hành động, họ tự do sống... cho nên vào cái thời kỳ ông cùng với những đồng minh tham chiến chống chủ nghĩa cộng sản tại chiến trường Việt Nam, vào cái lúc ông nằm trên bàn mổ ở Tổng Y Viện Cộng Hòa cho các bác sĩ  quân y mổ bụng, thì ở Nữu Ước cũng có những chàng trai trẻ biểu lộ sự chống đối cuộc chiến đó bằng khẩu hiệu “Make love, not war”. Nằm trong quân y viện đọc báo thấy hình ảnh những anh biểu tình, ông bèn mỉm cười gọi họ bằng hai chữ  “Cu Tý” thân ái. Phải rồi ai mà nỡ lòng bắt những thanh niên đẹp đẽ mà chúng ta thường trông thấy họ ở các trường đại học, trước các rạp hát, ngoài bãi biển... trông họ dễ thương sung sướng thế ấy, đưa họ đến những bãi lầy, những cánh rừng rậm, những rẻo núi cao, những bãi cát sa mạc... để họ đổ mồ hôi rồi hứng những phát đạn tươm máu... Phải rồi, nhìn những chàng thanh niên đang sung sướng ấy, ai mà nỡ lòng dứt họ ra khỏi cuộc tình để đẩy họ vào tầm sát hại của thần chết. Họ đòi ‘make love not war’ là đúng. Có phải thế không hả ông… Lê Tất Điều? Tội lắm! Ai đang tâm... đòi kẻ khác phải từ bỏ sung sướng lao vào chốn khổ ải.

          Bây giờ những chàng trai trẻ chống chiến tranh ngày ấy có người đã trở thành những nhà lãnh đạo, họ trưởng thành hơn, họ chín chắn hơn, nhưng dĩ  nhiên họ cũng vẫn còn phong độ để  “yêu” rất chăm chỉ, họ đắn đo trong quyết định tham chiến ở Đông Timor, thế là các cựu chiến binh, nay đã là các bác già nhớ lại chuyện cũ, bèn cầm biểu ngữ ra đường nhắc nhở “Bill, make war not love”. Ông cũng lại đang nằm nhà thương cho người ta mổ bụng, cầm tờ báo thấy hình chiến hữu già vác biểu ngữ, khoái quá ông gật gù tìm thấy kẻ đồng điệu. Ngày xưa trong chiến tranh ông thông cảm với các Cu Tý, ngày nay trong hòa bình ông cũng vẫn yêu các Cu Tý. Những  Cu Tý của thời đại.

        Nhìn “con rết” trên bụng ông nhớ lại hồi đó sao tôi khờ quá, tôi thoát ra khỏi thân xác ông cũng khá lâu, lần ấy không chỉ hai giờ đồng hồ mà là gần một ngày ông hôn mê đi, tôi có bằng ấy thời gian tự do  song chẳng biết làm gì cứ ngu ngơ quanh quẩn bên giường bệnh với ông để chờ tới lúc đoàn tụ. Khi khôn ra thì cơ hội lại rất hiếm và rất ngắn. Thời thế mỗi lúc mỗi khó khăn. Lúc trẻ cứ bám lấy nhau chẳng dám xông pha vùng dậy. Bây giờ già khú đế cả lũ mới tỉnh ra thì đã muộn. Đừng huênh hoang nói rằng không bao giờ là muộn. Sắp hết thế kỷ, lại cũng sắp hết cả thiên niên kỷ, không muộn thì cũng chẳng còn  như cũ. Sẽ xảy ra những gì? Ai mà biết được? Cơ hội đến nhưng tình thế lại đã khác. Không có cái nào giống cái nào. Không có cái dại nào giống cái dại nào. Ở đó mà nói mạnh “không muộn”. Nghĩ lại hồi đó mà tôi biết thừa cơ lâu dài bay tuốt lên thiên cung, không chừng bây giờ đã có cơ ngơi trên ấy. Hồi đó mà tôi dám bỏ ông tôi đi thì nay tôi không bị mắc mứu cuộc đời trần tục thê thảm này với ông...

          Trước khi người ta mổ cho ông người ta cũng phải xin phép hãng bảo hiểm sức khoẻ xem có bằng lòng trả tiền không đã rồi mới làm, không rồi ai chịu đài thọ đây. Trong khi chờ quyết định của hãng bảo hiểm, ông ráng chịu đau, ở xứ sở này nó là như vậy. Cái gì cũng phải tính thành tiền, và phải có người, có nơi, chịu trách nhiệm trả.

          Khi ông sang tị nạn tại Hoa kỳ thì các con ông cũng đã phải ký nhận đủ thứ trách nhiệm về ông kể cả đóng tiền làm hồ sơ và mua vé máy bay chở ông đi. Sự thể đâu có giản dị như  ông tưởng tượng khi nằm trong nhà tù cộng sản. Hồi đó ông chỉ hiểu rất ngây ngô về chủ nghĩa thực dụng, tôi có lưu ý mà ông không nghe. Bây giờ ông mới vỡ lẽ ra rằng... chủ nghĩa thực dụng là... cụ thể. Củ khoai là củ khoai. Ông sang đây chẳng có cái “minh ước” nào giúp đỡ ông lúc đầu cũng như lúc cuối. Các con ông chúng phải lo cho Bố thay vì đáng lẽ Bố phải lo cho con.

          Khi bệnh viện được phép của hãng bảo hiểm, cô y tá đẩy chiếc bàn nằm vào phòng, cô kiểm soát lại tên tuổi ông theo hồ sơ bệnh lý, xong cột vào cổ tay ông  một cái vòng có bấm mã số của ông, ông lão nghĩ cái vòng này để... nhà xác đối chiếu với hồ sơ khi tẩm liệm và di chuyển ở nhà quàn để khỏi lầm lẫn với những xác chết khác.

 Cô cởi hết áo quần cho ông rồi quàng vào người ông một chiếc áo choàng nhà thương. Tháo nhẫn, đồng hồ của ông trao cho cô con gái giữ. Ông lão mủi lòng thấy là giờ... biệt ly đã tới. Con gái cưng đi theo xe Bố ra hành lang, vào thang máy, lên lầu 3, nơi có phòng mổ. Cô cầm tay Bố nói:
          - Không sao đâu. Bố đừng...sợ!
           Ông lão nghẹn ngào:
          - Má đâu?
          - Sắp tới.
          Lúc đó tôi chưa ra khỏi ông. Tôi thấy ông làm phiền cuộc đời quá. Cái thân xác ông làm phiền cuộc đời quá. Ông phải ăn. Ông phải uống. Ông phải mặc. Lại còn muốn ăn ngon mặc đẹp. Với bao nhiêu nhu cầu tiện nghi phục vụ cho cuộc sống. Nào bảo hiểm sức khỏe, nào lỗ đất chôn. Rồi lại đau lại ốm, phải cấp cứu thuốc thang, bao nhiêu giấy tờ thủ tục phép tắc tốn kém tiền bạc... trăm dâu đổ đầu tằm...

         Tôi nè, tôi nhẹ tênh, tôi chẳng làm phiền ai, tôi chẳng gây tốn kém gì. Tôi thênh thang trên... vạn nẻo đường đời !


 *****                                                                

           Trên lối đi dích dắc qua các hành lang rồi chui vào thang máy lên phòng mổ lầu 3, ông hỏi con gái ông “Má đâu?”, xong ông lại hỏi “Con bé đâu ?” Làm như giờ phút lâm chung, trước khi qua bên kia thế giới, ông chỉ nhớ tới có hai người đó để trối trăn, còn bao nhiêu người khác, các con trai con gái ông, các bà bạn gái của ông, và tôi nữa, tôi nè, chẳng thấy ông hỏi han ngó ngàng gì tới.

           Ông chỉ gọi tên vợ, tên con, tên cháu ông... lúc ông sợ chết. Ông là kẻ bạc tình. Qua cơn đau ốm, đến hồi khoẻ mạnh, ông sẽ lại chạy theo tiếng gọi của những người tình. Có thể không ai biết. Nhưng tôi biết. Ông giấu diếm được người đời nhưng ông không che mắt tôi được. Tôi không che khuất núi non  và núi non cũng không che mắt được tôi.

          Tôi nhắc cho ông nhớ rằng tôi là một nửa của chúng ta, ông đừng quên rằng cái nửa tôi vô hình mới là chính, làm nên tất cả; cái nửa vật chất hiện hữu của ông chẳng qua chỉ là để đứng ra làm “bảng hiệu, bằng khoán”, là căn cứ cho tôi xuất chinh. Ông phải nhớ ra rằng có tôi trong ông chứ, giờ phút sắp “vượt biên” mà ông lại quên tôi, ông chỉ hỏi tới bà lão của ông, ông chỉ hỏi tới con bé cháu nội của ông. Là ông bạc.  Tôi mà đi luôn là ông “tắt bếp”.

          Ngày hôm qua khi ông còn nằm chờ xét nghiệm, con bé nó vào thăm ông, từ trên tay bố nó xà xuống với ông thân thiết như là hai người bạn thâm giao. Mỗi tối thứ sáu hàng tuần nó được ngủ lại với nội để sáng thứ bảy nội cho nó đến nhà thờ. Con bé thấy người ta làm gì nó bắt chước làm theo, giáo dân chắp tay nó cũng chắp tay, người ta cúi đầu nó cũng cúi đầu. Khi ông nội bế cháu lên rước lễ, vị linh mục đặt miếng bánh vào lưỡi ông cho ông nuốt và làm phép dấu thánh giá trên trán nó, con trẻ thấy ông nội được ăn mà nó thì không bèn ngạc nhiên lắm. Nó nhìn miệng ông nội nhai nhóp nhép, đưa tay cậy miệng ông đòi móc bánh ra. Nội phải nuốt chửng kẻo sợ cháu móc mất. Nội bấm miệng thật chặt, cháu cố sức moi ra. Cuộc giành giật diễn ra trong yên ổn từ trên bàn thờ xuống tới cuối nhà thờ. Ông được ăn. Tất cả mọi người đều được ăn. Cháu thì không. Con bé ngơ ngác. Bà nội phê phán:         

 - Hai ông cháu làm toàn những sự không phải. Thiếu nghiêm trang.

 Về tới nhà ông mới cãi:

 - Ông cũng đúng mà cháu cũng đúng. Mỗi người đều mỗi đúng theo cách của mình.

 Đến lúc ngồi ăn sáng ở tiệm phở trên đường Bolsa, nhìn ông xúc phở cho con bé ăn, bà nội lại nói:

 - Ông cháu đi nhà thờ mà như đi chơi, rước lễ mà như  ăn bánh, theo đạo mà như  theo đời. Thiếu nghiêm chỉnh.

  Ông nội nói với con bé:

 - Ông cháu mình là chính thống. Bà chỉ là nghi lễ. Chúng ta cứ phải chính thống một cách tự nhiên.

          Con bé thấy ông bà nói nó cũng é lên góp chuyện. Bà để ngón tay trên miệng suỵt khẽ:

 - Không được ồn ào trong tiệm ăn. Ông phải dạy cháu như thế.

          Ông lại cãi:  

 - Để cho con trẻ sống tự nhiên.

          Bà nói:

 - No.

          Con bé lè từ miệng ra tay sợi bánh phở đưa cho  ông, ông há miệng nhận, bà lắc đầu:

 - Khiếp. Bẩn.

 Ông cãi:

 - Cho con bé nó thích.

          Bà phê:

 - Chiều quá nó sẽ hư.

 Ông phán :   

 - Cháu nếu hư tại bà.  

          Ngưng. Rồi tiếp:  

          - Nhưng con bé đâu có hư. Nó rất ngoan. Cháu ngoan cũng tại bà.   

          Lát sau:    

          - Chẳng qua là nó tự nhiên. Con trẻ tự nhiên là tốt, cứ để cho nó phát triển tự nhiên, bà đừng can thiệp nhiều quá.   
         Bà nói:   

          - Trăm dâu đổ đầu tầm, hư cũng tại bà, ngoan cũng tại bà.     

          Ông gật đầu:      

          - Có nghĩa là mẹ và bà có ảnh hưởng hơn hết tới con cháu. Vì thế bà và mẹ phải luôn gương mẫu.    

          - Biết rồi. Ai cần dạy.    

          - Không nhắc sẽ quên.

          Lúc y tá chuyển ông lên phòng mổ không có bà mà cũng chẳng có cháu. Cả hai đều phải về nhà ngủ, khi tới nơi thì ông đã mê đi không còn biết gì nữa. Chỉ còn có tôi bay lượn thấy hai bà cháu ngồi chờ ở phòng đợi bên ngoài cùng với cả gia đình. Con bé nhảy choi choi trên lòng bà, bà thẩy nó sang cho bố nó:

          - Ông nội chiều nó quen rồi, phá phách quá bà chịu gì nổi. Ông làm khổ rồi đến cháu cũng lại làm khổ.

 Khi con bé ôm cổ bà hôn thì bà lại khen:

          - Nó giống ông nội. Cầu xin cho ông nội được chóng lành  bệnh.

          Ông nằm một đống bình an vô sự trong khi tất cả nhà, vợ con và cháu ông nữa bỏ hết công việc làm ăn sinh sống để đến đây ngồi lo âu, chờ đợi. Họ chẳng nhìn thấy tôi, họ chẳng biết tới tôi, vợ con và cháu ông chẳng ai biết rằng tôi nè, tôi mới chính là thực chứ không phải cái thân xác xấu xí nằm thoi thóp bất lực trong phòng mổ mà họ ra công ra sức lo âu cúc cung tận tụy phụng dưỡng. Cái thân xác xấu xí hiện diện trước cuộc đời đã chẳng làm nên sự nghiệp gì cho bản thân và gia đình, lại còn là một trong những kẻ bại trận lưu vong, để lại nơi quê hương xứ sở thảm cảnh cho những người đã trót cậy trông vào chế độ. Kẻ chiến bại bây giờ nằm đây, nằm một... đống ở đây, cho bao nhiêu người ngoài kia liên lụy. Nếu như chẳng may ông không qua khỏi con trăng này, thì cũng lại chính ông được ma chay lễ nghi an táng, với những cáo phó phân ưu chia buồn cảm tạ, hoa, đèn, phúng điếu...“Vô cùng xúc động !” Người ta làm những cái đó cho ông chứ không phải cho tôi. Nhưng rồi sau rốt thân xác ấy cũng nằm sâu trong lòng đất trong khi tôi sẽ bay bổng. Chẳng ai biết tôi nhưng chẳng lẽ tôi lại cũng chẳng biết ai. Không, tôi phải biết chứ. Tôi phải biết ông là ai và tôi là ai chứ.

          Đành rằng làm thân xác thì có ăn có chịu. Xuất hiện để lãnh vinh quang cũng như nhận nhục nhằn, trong khi kẻ nép mình trong hư không chẳng phải chịu một hình phạt cũng như khen thưởng nào cả. Núp trong hậu trường có cái thân phận của kẻ vắng mặt. Ánh đèn mầu chỉ chiếu ở nơi sân khấu. Khán giả cũng chỉ xem thấy những gì ở sân khấu. Thế cho nên người ta phúng điếu ông là chuyện thường tình ở huyện. Và chẳng ai nói gì đến tôi cũng là chuyện thường tình ở xã. Nhưng tôi vẫn cứ không yên lòng khi thấy vợ, con, cháu chắt ông chỉ chăm lo cho cái thân xác xấu xí của ông mà chẳng đoái hoài gì tới tôi lơ lửng quanh đây. Ai thích bị bỏ rơi. Ai chẳng thích được hưởng mà không phải chịu trách nhiệm. Ai chẳng khoái “bất chiến tự nhiên thành”. Ai chẳng muốn “chỉ trỏ” là công đầu. Tôi “đánh giặc” ông nhận huy chương. Tôi “lãnh đạo” ông nhận thù lao. Chẳng qua là vì ông “mặt nổi”, tôi “chìm” cho nên sự thể nó mới ra như thế. Chẳng qua là cờ không tới tay. Nhưng “được tiếng” để làm gì cơ chứ .        

          Giờ đây ông nằm một...đống. Còn tôi thênh thang. Và không biết sẽ còn những gì nữa xẩy ra. Khi mà người bác sĩ giải phẫu vào phòng bắt đầu công việc của ông ta.

 *****                                                                      

          Ông dẫn bà lão đi thăm người cháu bịnh ung thư gan. Anh ta mới hơn bốn mươi tuổi đời mà đã gặp nạn. Khi khám phá ra trong cơ thể có nan y thì y khoa đã bất lực. Sau ba lần giải phẫu thầy thuốc lắc đầu, bảo hiểm y tế không chịu trả chi phí thêm nữa, bệnh viện đưa về nằm chờ tại gia, anh ta thiêm thiếp hôn mê, thân xác gầy gò da bọc xương, hơi thở thoi thóp, mắt nhắm lại đôi khi mở ra thì chỉ lờ đờ. Cô chú ghé lại gần gọi tên cháu, mắt cháu hé mở và chợt từ trong âm u nghe tiếng cháu thều thào hai tiếng “Thưa cô !” Bà cô bật khóc. Ông chú nghĩ ngay tới một lúc nào đó mình cũng sẽ như  thế. Sẽ kiệt sức và tuyệt vọng đi dần tới chỗ giã từ.  Nhưng liệu mình có thanh thản ra đi như thế được không ? Liệu có sẵn sàng chấp nhận sự chấm dứt bình thản ?

         “Lá vàng còn ở trên cây, lá xanh rụng xuống trời ơi là trời...” Lá xanh bay theo gió còn cái lá vàng là ông vẫn bám được vào cành cây... Mấy hôm sau tới nhà xác thăm cháu, thấy anh ta được đặt nằm trên cái giường đẩy, quần áo chỉnh tề, tóc tai cắt tỉa chải rẽ gọn gàng, hai tay chắp trên bụng lần chuỗi tràng hạt của bố cho, khuôn mặt thản nhiên yên nghỉ, ông chú lại nghĩ liệu mình tới phiên có “tỉnh táo” được như thế không. Căn phòng để xác cháu  mát lạnh, ánh đèn vàng dịu, bức tranh trang trí trên tường vẽ cây cối hoa lá và mấy con chim vành khuyên bay nhảy... tạo cho ông chú một cảm giác êm ái bình an. Bà cô thì lại khóc, ông lão vỗ về nhè nhẹ vai bà, có lẽ bà chẳng thể quên được cái giây phút đứa cháu, mà bà đã coi sóc hồi nhỏ, trước khi bước sang thế giới bên kia lại còn nói được với bà lời cuối: “Thưa cô”.                                             

 *****

         Cô y tá mang bao tay nylon trong và mỏng vào tay cho ông bác sỉ, một cô khác mang khẩu trang cho ông. Mọi sự diễn ra thuần thục và nhanh chóng. Xong, mọi người bước tới đứng bao quanh chiếc bàn mổ. Bệnh nhân nằm đó. Ông nằm đó. Vẫn một đống. Tô hô. Bất động. Tôi vẫn đánh đu trên chùm đèn nhìn xuống. Hình như tôi hồi hộp. Lạ thế. Đáng lẽ kẻ hồi hộp là ông. Tôi ăn nhập gì mà phải lo lắng nhỉ. Sinh mạng của ông đang đặt trên bàn mổ mà ông tỉnh bơ.

           Người ta sắp bắt đầu một cuộc mổ xẻ thân xác ông, họ chẳng thể đụng tới tôi, vậy mà tôi run rẩy, còn ông coi như ...pha. Nếu có mệnh hệ nào thì người ta đem ông đi chôn, còn tôi, tôi sẽ bay bổng, thế thì việc gì mà tôi phải sợ. Hay là giữa chúng ta còn có cái gì liên hệ ràng buộc. Phải chăng chúng ta còn có tình có nghĩa với nhau ? Hơn thế nữa chúng ta không phải hai mà chỉ là một ? Nếu thế thì tại sao kẻ mê người tỉnh ?

           Ông bác sĩ quan sát khắp lượt, những chuyên viên và những máy móc dụng cụ, ông nhìn kiểm soát và những người trong phòng mổ cũng nhìn lại ông để trả lời, tất cả những cái nhìn qua lại đều rất quen thuộc, nghề nghiệp. Chỉ bằng những cái nhìn đó phòng giải phẫu đã được thẩm định.

          Rồi ông bác sĩ nhìn những tín hiệu trên các máy theo dõi áp huyết, nhịp tim, nhịp thở, trong khi một chuyên viên làm sạch vùng bụng ông bằng cái bình xịt và khăn lau giống như người ta xịt và lau tấm gương trong phòng tắm. Da bụng ông đã sạch và đã sát trùng. Ở cái vùng bụng này, xưa kia các bà ấy đã gối đầu lên mà hít hà. Ông bác sĩ cầm lấy cổ tay ông nghe mạch, xong bóp bóp xoa xoa vùng bụng bệnh nhân, tất cả những cử động ấy diễn ra bài bản thói quen. Và giờ phán xét đã điểm. Tôi thương ông quá. Khi ông bác sĩ cầm lấy con dao mỏng nhọn và bén rạch hình chữ thập sát bên lỗ rốn ông thì tôi suýt bật khóc, tay ông ta thoăn thoắt lưỡi dao, rạch rạch nhiều lần, mở sâu thêm cái lỗ xuyên qua lớp da mỡ và thịt bụng ông, ôi máu ông chảy ra...Y tá lau lớp máu trong cơ thể ông tươm nơi bụng, họ dùng khăn thấm chậm chậm nhè nhẹ, vết mổ cầm máu. Tôi “nín thở”. Ngày xưa máu nơi này cũng đã đổ ra vì sự nghiệp tham chiến chống cộng sản, nhưng nay thì ông không nhân danh một cái gì cả cho những giọt máu đào này. Lần trước ông đổ máu để gắp những mảnh đạn trong bụng cho khỏi chết. Lần này ông đổ máu cũng để khỏi chết nhưng không bởi kẻ thù mà là vì chính cái cơ thể ông sinh chuyện. Không mổ cắt cái mật sưng vất đi thì ông cũng sẽ chết. Có cái chết tử đạo thì cũng có những cái chết tử nạn. Lần trước ông đổ máu vì chính nghĩa sao tôi không biết nghĩ ngợi, lần này nhìn máu ông tươm ra tôi lại hồi hộp lo âu. Người ta đối xử với nhau thân thiết hay hận thù đâu có phải chỉ vì chủ nghĩa mà có khi bởi giằng co dây mơ rễ mái tình cảm thầm kín nào đó.

          Ông bác sĩ đưa một vật gì đó như một cái que xuyên qua cái lỗ mới khoét  cạnh rốn, bác sĩ ấn sâu vào, ông ta vặn qua quẹo lại “cái que” rồi bấm nút, lập tức trên màn ảnh TV hiện ra những bộ phận trong bụng ông. Ruột, gan, phèo, phổi, tim, mật...   và đủ thứ  bạc nhạc, bầy nhầy. Ông bác sĩ lùng sục tìm tòi cái mà ông đã thấy trên phim X ray, cái mà ông ta sẽ cắt bỏ. Nhìn rõ ruột gan ông phơi trên màn hình tôi kinh hoàng bỏ chạy. Tôi không thể tiếp tục đánh đu trên cái đèn chùm để phải nhìn mãi vào cơ thể ông. Tôi không muốn phải nhìn cái cảnh tượng mà tôi không thể chịu được là người ta có thể soi rọi vào tận ngõ ngách ruột gan cơ thể ông, mày mò tìm kiếm, rồi cắt xẻo những gì trong đó. Giờ phút này tôi thương ông quá. Nhìn thấy máu ông đổ ra rồi lại nhìn thấy ruột gan ông phơi ra tôi không chịu nổi. Tôi và ông là hai cái khác nhau nhưng sao lúc này tôi thấy... tôi khổ như ông, như tôi là ông vậy. Kỳ quá từ hồi nào tới giờ tôi vẫn coi ông là “hàng xóm” mà bây giờ tôi lại chẳng thể bàng quan.

           Ông nằm đó, chưa biết sẽ ra sao, bà lão nhà ông ngồi đợi ngoài kia cùng với con bé cháu nội, bà có vẻ bồn chồn cũng như ông cũng đã bồn chồn khi họ bắt đầu chuyển ông tới phòng mổ, nhưng giờ này thì ông chẳng còn một tí gì ý thức cho nên ông nằm yên. Khi người ta vô hồn thì người ta vô tư, ông đang vô hồn nên ông vô tư. Tôi là hồn nhưng chẳng thể vô tư  thờ ơ với ông trước cái giờ phút có thể có nhiều bất trắc này. Vĩnh biệt chứ chẳng phải tạm biệt. Ly tán có thể xảy ra nếu như hai ta chẳng xáp lại một. Tan nát như ...chơi, chẳng bỡn. Tôi bỏ chạy…                                                                                                                                                                                                 

 *****

         Chớp mắt một cái là đã gặp lại anh ba của ông, dĩ nhiên cũng là anh ba của tôi. Phiền  phức thế, của ông của tôi chi cho rắc rối, cũng tại bày đặt chia cách đôi nơi đôi ngả. Tuần trước ông ...và tôi đã gặp chị ba, chị em ăn một bữa cơm với nhau ở Saigon. Khi ăn chị nói:

          -Mười bảy năm nay chị mới lại ăn một bữa cơm ngon và lại được ngồi ăn với chú. Cứ tưởng chị em chẳng bao giờ được gặp lại nhau. Ai ngờ. Chú được về anh mừng lắm, nhưng anh bây giờ già yếu quá rồi, không thể lên Saigon thăm em được.

         Một tuần lễ sau chưa kịp lên rẫy thăm anh thì nghe tin chị đột ngột qua đời, vội đánh đu chiếc xe đò chạy bằng than lên nhà anh. Xác bà chị còn đặt nằm trên giường chưa liệm, anh ba ngồi trên chiếc ghế gỗ bên xác chị, tay anh cầm chiết quạt nan phẩy phẩy đuổi những con ruồi bay xà quần muốn bu vào mặt mũi chị, thấy em trai lên tơí, ông vất cái quạt xuống giừơng nhào ra cửa ôm chầm lấy em khóc nức nở. Anh ba ôm cứng lấy người em, rất lâu  không chịu buông ra, miệng ông mếu máo :”Em tôi, em tôi còn sống về đây !” Hồi sau mấy đứa cháu gái đứng bao quanh cùng với những đứa bé con của chúng phải can thiệp:

          -Thầy buông chú ra chứ cứ ôm chặt cứng thế làm sao chú chịu được.

 Nhưng khi ông buông người em ra thì đến phiên mấy mẹ con chúng nó nhào vào ôm lấy chú:

          - Mẹ cháu chết rồi chú ơi...

          Ông...và tôi lúc đó mới nhìn đến xác bà chị nằm trên giường. Những con ruồi xanh bay quần quần vo ve rồi đáp xuống bu trên mặt  chị. Ông vội vàng chụp lấy cái quạt nan của anh ba quạt lia lịa xua đuổi những con bọ bay đó. Anh ba lại ôm ông em và lại khóc. Mấy đứa cháu gái nói:

         -Ba cháu không khóc mẹ cháu chết mà khóc chú ở tù về. Từ đêm qua tới giờ ba cháu không hề khóc, chỉ ngồi đuổi ruồi và nói “Thế là bà đã đi trước tôi!”

         Mười bảy năm anh em xa cách, nay gặp lại chỉ kịp ăn với chị bữa cơm ngon rồi dự đám tang chị cho anh ba vừa khóc mừng em cùng với nỗi đau góa vợ. Ông trùm xứ đạo với mấy người trong xóm đuổi anh em ông ra đứng ngoài sân  để cho họ tẩm liệm. Đứa con gái lớn lục trong cái bị quần áo của mẹ lôi ra được một bộ quần áo mới đưa cho họ mặc cho mẹ. Nó nói bộ quần áo này mẹ nó may từ lâu lắm rồi nhưng chưa mặc bao giờ. Suốt đời bà chỉ mặc quần áo rách vá đụp. Chỉ đến khi chết mới mặc quần áo mới để đem đi chôn. Đứng ngoài sân mấy đứa cháu gái gọi chồng con chúng đến chào chú và ông trẻ. Khi ông…và tôi đi tù thì chúng còn nhỏ, nay ngày trở về cả 3 đứa đều đã có chồng con. Bốn bố con dành nhau thương ông mặc cho mấy đứa anh trai và hàng xóm lo việc hậu sự trong nhà. Anh ba sờ đầu sờ tóc ông em, mấy đứa cháu gái cầm tay chú lên ngửi. Đầu tóc và cái thân hình tàn tạ của ông đã vừa trải qua mười bảy năm giãi dầu đầy ải trong các trại tù nơi rừng thiêng nước độc, hai bàn tay ông đã phải cuốc đất đào mương, đã bốc cứt trâu cứt bò cứt người cứt heo trải trên các luống cây rau cây đậu… Cũng như  những bàn tay của anh ba ông, của những đứa cháu gái ông vừa mới sờ mó vào xác chết trong nhà... Những bàn tay ruột thịt, những con người ruột thịt, đã trải qua một cơn biến động nghiệt ngã dài ngày của đời người trong chớp mắt của lịch sử, nay gặp lại nhau trước sân nhà, dưới tàng cây vú sữa, chuyên trò hỏi han, ôm ấp vỗ về, trước một đám tang một người cũng ruột thịt !

          Mộ phần chị ba nằm ở bìa rừng, nơi đây bắt đầu hình thành một cái nghĩa trang cho những người dân “khu kinh tế mới”. Lúc hạ huyệt ông đứng cạnh anh ba nhìn đàn cháu, nhìn dân chòm xóm, nhìn về khu nhà ở, thấy nó giống in như một “trại tập trung cải tạo”.

            *****

      Tôi sực nhớ đã đi quá xa bèn quay ngoắt trở về phòng mổ, lúc này ông bác sĩ đã mở thêm một lỗ nữa nơi bụng ông để nhét vào đó một cái que khều, cái que cũng hiện ra trên màn hình, bác sĩ điều khiển cái que bới móc lật qua lật lại tìm tòi giữa đám ruột gan phèo phổi bạc nhạc trong bụng ông. Thỉnh thoảng ông ta lại ngừng xáo trộn để chỉ dẫn giảng giải cho mấy người sinh viên y khoa đứng bao quanh thực tập. Này ông ạ, ông có giá trị cao hơn những con chuột thí nghiệm và những tử thi y khoa trong công cuộc truyền giảng kiến thức đào tào, tuy nhiên ông lúc này cũng có cùng một sứ mệnh trợ huấn cụ như  những thứ đó. Tôi vui rồi vì trong cơn xẹt ngang quay về với ông tôi đã thấy ra một điều đau ốm cũng không phải là vô ích mà có khi khoẻ mạnh mới chính là vô dụng!  Thậm chí có những trường hợp chết đi rồi mới nên sự nghiệp, lúc sống lại chỉ báo hại cuộc đời !


  *****

         Một tuần sau con trai lớn ông từ bên Mỹ về thăm bố, ông... và tôi dẫn anh ta lên khu kinh tế mới thăm bác ba trai và viếng mộ bác ba gái. Có bà chị gái ông từ Nam Định vào thăm cũng đi cùng. Đứng trước ngôi mộ mới, bác ba lại nói “Thế là bà đã đi trước tôi.” còn bà chị gái Nam Định thì đọc kinh cầu hồn và sau đó chị hát vang lên bài hát lễ mồ của các nhà thờ Thiên Chúa giáo. Bác ba vẫn nói lảm nhảm, ông và anh con trai từ Mỹ về thì đứng yên nghe, anh ta không thuộc kinh không thuộc hát đã đành, còn ông, ông cũng không đọc không hát theo được, gần hai mươi năm đi tù khổ sai tẩy não ông đã quên hết những kinh sách đó rồi sao. Buổi thăm mộ đọc kinh cầu hồn nơi bìa rừng của bốn người anh em và cháu diễn ra trong nắng ấm ban trưa và gió mát dưới những tàng cây óng ả. Anh con trai ở Mỹ về thắc mắc:

         - Tại sao bác ba không về Saigon ở với anh con trai bác mà lại chịu ở nơi rừng thiêng nước độc này ?

          - Con trai bác ở Saigon, nhưng hai bác đem con gái đi định cư ở khu kinh tế mới nên phải ở lại đây vì hộ khẩu ở đây.

         - Bác gái mất rồi. Bác trai thì đã già yếu, nên đưa bác về ở với anh con trai cho có người trông coi bác. Ở đây chắc không có Nursing home ? Bố mẹ già yếu ở với con cả là tốt nhất. Đâu cần gì cái gọi là “hộ khẩu”.

         Thế là bác ba được về ở Saigon. Anh em có dịp gặp nhau thường xuyên, nhưng chỉ mấy tháng sau, trước khi người em xuất cảnh sang Mỹ đoàn tụ với vợ con thì anh ba cũng đột ngột qua đời vì bịnh tim. Sáng hôm đó ông em mua một gói bánh đi xích lô xuống nhà anh, vừa tới cửa thì người cháu dâu  ở trong nhà chạy túa ra ôm lấy chú:

          - Thầy cháu...chết rồi chú ơi !

           Ông chẳng hiểu được tại sao sự thể lại như thế. Gia đình người cháu nói sáng thức dậy thầy cháu bị cơn xuyễn nghẹt không thở được, chạy đi kêu y tá trong xóm tới thì thầy cháu hết thở ! Nhìn xác anh nằm trên giường người em nghĩ sống thì khó mà chết sao dễ quá vậy. Gói bánh ngọt mua cho anh vẫn cầm trên tay.

          ...Tôi lại phải biến vội về phòng mổ xem ông ra sao. Tôi vừa nghe ông nói sống khó mà chết dễ nên tôi cũng sợ! Tại sao lại không là sống dễ chết khó cho đỡ khổ cuộc đời !

   *****

          Bây giờ thì họ đã tìm ra cái túi mật sưng tấy lên trong bụng ông. Người bác sĩ đang chỉ cho các sinh viên y khoa xem mục tiêu, cái mà ông ta nói là nguyên nhân của sự đau đớn nơi bệnh nhân những ngày vừa qua. Ông nói bây giờ chỉ việc dùng cái dụng cụ cắt và hút nó ra ngoài là xong. Dễ ợt. Xem đi. Xem xét cho kỹ để mà nhớ, nếu cần hãy lật qua lật lại, lật lên lật xuống mà xem cho chán, tất cả các anh các chị hãy nhìn tỏ tường cho thật rõ bài học này, nhưng cũng phải cẩn thận nhé, đừng làm mạnh quá nó vỡ ra, nước mật chảy tràn ra buồng bụng thì bệnh nhân cũng vẫn có thể chết được mặc dù bệnh này là bệnh không chết, một loại giải phẫu dễ ợt, như người ta thiến gà thiến heo.

          Ông bác sĩ nghỉ tay để cho các thực tập viên dùng các dụng cụ xuyên qua lớp bọc bụng ông mà lật qua lật lại... xem cho tỏ tường. Bây giờ thì có tới 4 thứ dụng cụ xuyên vào bụng ông kể cả cái đầu từ camera truyền hình lên màn ảnh TV. Nghĩa là ông sẽ có thêm 4 cái lỗ, tổng cộng là năm rốn trên bụng ông sau này. Ông vẫn ngoan ngoãn nằm yên cho đám sinh viên y khoa cào bới. Ông bác sĩ nói chuyện với các phụ tá của ông nhưng thỉnh thoảng ông cũng ngó lên màn hình và để ý xem chừng đám học trò nghịch mgợm...

           Nghĩ cũng tội nghiệp cho ông, một đời gian nan vất vả, bây giờ hết thời, cái thân già nằm đó, làm nhiệm vụ giúp ích cho đời bằng cách nằm phơi ra đó cho đám trai trẻ mầy mò tìm tòi học hỏi. Đóng góp cuối đời, cống hiến cuối đời, “xả thân” cuối đời...

          Để cho học trò xem xét chán chê rồi ông bác sĩ bắt tay vào công việc, ông cầm các dụng cụ điều khiển, mắt nhìn vào màn hình, làm đến đâu ông dẫn giải đến đó, hình ảnh chiếu rõ ràng cái túi mật bị cắt ra rồi chui tọt vào cái ống ra khỏi bụng ông. Sự việc chỉ diễn ra trong chốc lát, nhanh như thoáng qua vậy. Ông bác sĩ bươi những tảng bạc nhạc, thấy lá gan có chỗ hơi khác lạ ông bèn nhìn kỹ và rồi ông cắt một mẩu nhỏ chỗ nghi ngờ đó hút nó ra ngoài. Người y tá đón lấy mẩu gan vừa cắt, cô gắp mẩu gan đó bỏ vào ống nghiệm dán giấy ghi mã số rồi cất vào tủ lạnh. Ông bác sĩ còn nhân tiện cắt bỏ bớt một số bày nhày “rác rưởi” trong lồng bụng ông tống nó ra ngoài luôn. Ông giải thích với các sinh viên y khoa rằng đó là các việc làm thêm không tính... tiền vì đằng nào cũng một công banh bụng người ta ra mà xem xét mổ xẻ... Không ai bắt làm cũng như  không có trong chương trình cuộc phẫu thuật, chỉ là làm thêm, chỉ là bonus, chỉ là mua hai tặng một, quảng cáo, free. Ông bác sĩ còn nói là ông giúp cho bệnh nhân loại trừ bớt những mô mỡ thừa thãi trong bụng cho thân hình thon gọn hơn một chút. Ông bác sĩ còn nói rằng thấy việc thì làm, chẳng ai khiến, có khi còn bị  người ta “ăn vạ” nhưng ông không lo vì ông tự tin ở việc mình làm. Ông cũng khuyên các thầy thuốc  trẻ tương lai đứng xúm quanh đừng nên bắt chước ông ta, làm ơn có khi mắc oán...

          Tôi đánh đu trên chùm đèn nhìn việc làm của ông bác sĩ và tôi yêu ông ta liền. Sẵn dịp giải phẫu túi mật lại cắt tí gan nghi ngờ để xét nghiệm và “hốt rác” luôn trong cơ thể giúp cho bệnh nhân khỏi bị trải qua những lần mổ xẻ sau đó, không phải nói dại chứ nếu có vì thế mà bịnh tình ông biến chứng thì cũng chớ có la làng ăn vạ cái lòng tốt thiện chí của người ta. Ông còn lạ gì nữa cái cơ thể ông trải qua bao năm ăn uống tầm bậy thiếu vệ sinh: cóc nhái rắn rết sống sít, khoai sắn không bóc vỏ, rau rừng chưa luộc chín, uống nước vũng chân trâu... thì cái gan ông nó còn tốt sao đặng, cái bụng ông biến thành thùng rác là cái chắc, ông bác sĩ  xa lạ giúp cho, dọn dẹp bớt cho, thì tốt chứ còn gì thắc mắc đắn đo.

         Bây giờ ở nước Mỹ, vợ con ông lo cho ông ăn toàn thứ thực phẩm đúng tiêu chuẩn kiểm nhận của Bộ y tế, nhưng chẳng may những thứ tốt lành đó rồi cũng chui vào ở chung trong cái thùng rác lưu cữu bao năm không biết nó có bị lây lan lẫn lộn với rác rưởi trong đó không. Xưa ông hút thuốc lào thuốc lá liên miên suốt ngày, có khi không thuốc còn hút lá sắn khô thay thuốc, bây giờ cái phổi đó cai thuốc lá vì sợ bị ung thư, hy vọng may ra ông thoát nạn.

          Cuộc giải phẫu nhanh chóng xong xuôi, cũng chỉ nhấp nháy ông bác sĩ rút các dụng cụ phẫu thuật ra khỏi bụng bệnh nhân rồi bấm chỉ khâu mấy cái lỗ lủng lại. Người ta đắp chăn cho ông để nằm một mình đó. Ông bác sĩ tháo bao tay, cởi khẩu trang đi ra phòng đợi. Ông nói mấy lời báo tin cho thân nhân biết cuộc giải phẫu đã xong và rất tốt đẹp. Mười lăm phút nữa y tá sẽ đưa bệnh nhân  ra phòng hồi sinh và nửa giờ sau bệnh nhân sẽ tỉnh lại, tối đó hoặc ngày mai có thể về nhà được. Bà lão mừng rỡ, các con ông mừng rỡ cám ơn ông bác sĩ, con bé cháu nội thì chẳng biết mừng rỡ là gì, nó vẫn nhảy choi choi trên tay bố nó và nhìn ông bác sĩ như một người lạ. Bà nôn nóng chờ đến lúc được vào phòng hồi sinh thăm ông để chờ ông tỉnh dậy.

          Ông bác sĩ về phòng riêng của ông, ông nhìn tờ chương trình, không có ca mổ nào tiếp theo. Ông bấm máy nói hẹn người tình của ông tới. Cúp máy nói xong ông vào phòng tắm rửa. Ông tắm xong thì người đàn bà tình nhân của ông cũng mở cửa bước vào. Hai người nhào tới ôm nhau hôn. Họ nhanh chóng cởi áo cởi quần và làm tình trên cái giường nhà thương có độ nhúng rất nẩy. Ông bác sĩ thường có thói quen làm tình ngay sau mỗi ca mổ như là một cách giải lao hồi sức vậy. Hồi năm ngoái ông cặp với một người đàn bà gốc Nam Mỹ, nhưng hai người chỉ yêu nhau được một thời gian ngắn thì tan rã vì ông không thích nghi được với kiểu cách giao hoan của bà ta. Ông không thích thú nổi mỗi khi nhập cuộc là bà ta giẫy dụa kêu rống la hét lên. Ông có ý kiến thì người đàn bà nói rằng chỉ rống lên như thế và phải như thế thì bà ta mới đạt được sự sung sướng. Ông bác sĩ  cũng nín nhịn cho qua vì ông rất thích cái thân hình tròn lẳn chắc nịch ấy. Nhưng rồi ông cũng phải giang ra vì sự ồn ào không thuận tiện ở môi trường bệnh viện cần sự yên tĩnh. “Chú ý: Bệnh viện. Không bấm còi” ngày xưa ở Việt nam có cái bảng hiệu giao thông như thế. Mà ông thì thường phải làm tình ngay ở phòng của ông nơi bệnh viện sau mỗi ca mổ cho tiện với nghiệp vụ. Tính bác sĩ vốn điềm đạm, ông thích cái êm ái dịu dàng vắng lặng. Ông không thích nổ.

          Ông sống độc thân, người đàn bà tình nhân hiện nay của ông cũng sống độc thân. Hai người hợp đồng giúp nhau trong cách giải quyết sinh lý, họ thường liên lạc với nhau bằng điện thoại để sắp xếp giờ giấc và nơi chốn gặp gỡ. Cả hai đều là những người có hấp thụ một thứ văn hóa sòng phẳng thực tế và ngay thẳng. Họ tôn trọng nhau và tìm cách sao cho cả hai đều sung sướng hạnh phúc. Họ đối xử với nhau thân tình và lịch sự. Trận làm tình cũng rất thân tình và lịch sự. Khắng khít. Xong. Thì cả hai nằm quay lơ mắt lim dim như  ngủ. Hai mươi phút sau ông bác sĩ giật mình thức giấc, người đàn bà thì đã ngồi tựa lưng đầu giường nhìn ông chăm chú, thấy ông mở mắt, bà ta mỉm cười thân mến. Ông kéo bà xuống hôn. Xong bà nằm úp mặt trên tấm ngực lông xồm. Bàn tay bà mân mê ông. Một lát bà thấy ông lại đã cương lên bèn hỏi:

         - Anh có muốn nữa không ?

         Ông bác sĩ ghì chặt lấy thân hình người đàn bà:

        - Có. Có muốn nữa.        

 - Thì nữa đi. Nhân thể.

         Lần này hai người vừa nhẩn nha vừa nói chuyện:       

         -  Sẵn một lần cởi quần áo cho tiện, đỡ tốn công cởi ra mặc vô.

 - Bonus.

 - Một tặng một.

         - Em cũng chưa tới giờ đi đón con

         - Anh cũng rảnh, không có việc gì làm tiếp.

 - Đằng nào cũng  một công tắm rửa.

         Đến đây thì tôi chán quá. Cuộc đời chẳng có gì mới mẻ. Chuyện cũ rích nhưng con người cứ phải làm hoài. Tôi bỏ mặc cặp tình nhân. Tôi bỏ mặc ông nằm trong phòng hồi sức. Tôi bỏ mặc tất cả. Tôi vù bay ra ngoài, ra khỏi bệnh viện. Tôi bay ra phố. Ở một dãy phố tôi nhìn thấy một bên có chữ lớn  “Nhật Báo Người Việt”, phía bên kia đường “Việt Báo Kinh Tế”. Tôi bay dọc theo dòng xe cộ nối đuôi nhau dài hun hút, đến một chỗ giống như một khu rừng, cây cối um tùm xanh mướt, gió thổ vi vu, nhìn kỹ tôi thấy bên dưới toàn những ngôi mộ chôn người ta. Thì ra là nghĩa trang Westminster. Đang có một đám tang lớn, nhiều vòng hoa quá trời. Nhưng cũng rất nhiều ngôi mộ bỏ hoang không khói nhang hoa lá... Tôi hoảng hốt nhớ tới ông. Bèn biến ngay trở về phòng hồi sinh ở bệnh viện.

          Ngoài cửa sổ lầu cao, trên ngọn cây cọ, mấy tay quỉ sứ ma vương mặt sắt đen sì hầm hầm dữ dằn ôm bồ cào, mã tấu, ngồi vắt vẻo chờ đợi. Chúng có nhiệm vụ bắt hồn về điạ ngục cho Diêm Vương trừng trị ngay khi nào tim ông ngưng đập. Dưới vườn hoa cây cảnh thì lại có các thiên thần đẹp đẽ hiền từ, tay cầm kèn, tay cầm cành ô liu, cũng chờ sẵn để đón hồn về thiên đàng tọa hưởng lạc cảnh... Cả hai phe đều chỉ chờ đợi cái giây phút ông tắt thở là chụp lấy tôi. Nơi trần thế này ông là chỗ ở của tôi, là nơi cho tôi tá túc, là chốn cho tôi nương thân, là “miền đất” cho tôi sinh hoạt, là cái “hang” cho tôi ẩn núp... Nếu chẳng may ông không còn nữa, lập tức “họ” điệu tôi đi ngay, chỉ có hai ngả, không thiên đàng thì địa ngục, chớ có lối thứ ba, và tôi cũng không có quyền lựa chọn đường kia lối nọ. Từ trong căn phòng mát mẻ tôi nhìn qua khung cửa, nhìn ngọn cây cọ rồi lại nhìn khu vườn hoa, “họ” đang ở đó, “họ” cũng đang nhìn ông và nhìn tôi, “họ” chờ ông ngừng thở là sẽ thi hành sứ mạng “trên giao”.

 Tôi bèn nảy ra ý muốn đi “xem nhà”. Cả hai đều sẵn sàng chiều ý khách ngay lập tức. Cũng là hợp lý thôi. Thời buổi “người khôn của khó”, chiều khách là phương châm trước nhất của các tay làm nghề tiếp thị. Vui lòng khách đến vừa lòng khách đi là ưu tiên hàng đầu của bổn hãng. Sẵn sàng open house cho quí khách vào xem. Xin mời. Nếu cần có xe đưa đón.

          Trong cuộc cạnh tranh cũng vẫn có tính lịch lãm văn minh. Bầy quỉ trên cây cọ nhường cho các vị thiên thần nơi vườn hoa giới thiệu nước thiên đàng trước. “Con cái ma quỉ khôn ngoan hơn con cái sự sáng” , thế mà chúng nó lại nhường, sáng tạo tài tình là ở chỗ đó, trí tuệ là ở chỗ đó. Các vị thiên thần thì tốt lành, dễ tính và thẳng thắn, nghe nói có con chiên muốn đi xem tận mắt cõi sung sướng vĩnh hằng bèn thuận ngay, dùng phép lạ biến một cái, tôi đã đứng trước ngưỡng cửa thiên đàng. Vị thiên thần thuyết trình tại chỗ cho tôi biết về những nhà cao cửa rộng, vườn tược xanh tươi, hoa lá cành xum xuê, âm nhạc réo rắt vui tươi, ánh sáng rực rỡ muôn mầu muôn vẻ, trong đó tất cả các linh hồn đều không phải làm lụng vất vả, tha hồ hưởng thụ những hồng ân của thượng đế. Nơi đó chỉ có sung sướng. Nơi đó không ai biết đau khổ là gì. Nơi đó vào rồi sẽ mãi mãi ở lại, không phải lo lắng cho một tương lai bất trắc nào cả.

 Nơi đó...Tôi được dẫn bay vòng vòng xem hết các chốn hoan lạc, mọi người rong chơi hoặc nhảy múa hoặc ca hát, dung nhan ai ai cũng đều hớn hở. Vị thiên thần hỏi tôi có thích được vào đó sống đời đời không, tôi gật đầu  thì người bảo “Hãy về sống cuộc sống đạo đức, làm những việc tốt và tránh những sự dữ” .

         Ngay sau chuyến tham quan nước thiên đàng xong, quỉ sứ bèn cũng ngoắc một cái, tôi cưỡi sao chổi tới trước cửa địa ngục... Tay quỉ cầm bồ cào cũng bắt đầu cất cao giọng thuyết minh về những nét đặc sắc nơi hành tội. Lửa nóng quá, vâng trước hết là lửa nóng quá. Nhớ cụ quản giáo dạy bổn hồi nhỏ ở quê nhà đã ví lửa địa ngục nóng như lửa bếp thì lửa bếp chỉ như  lửa... vẽ trên giấy. Cụ quản nói đúng quá, ngày ấy cụ bảo lũ học trò chúng con không được chửi tục, chửi tục là phạm tội trọng, chết xuống hỏa ngục, quỉ dữ sẽ thiêu đốt bằng thứ lửa nóng ghê gớm ấy. Con không nghe, bây giờ mới thấy cái thứ lửa điạ ngục ghê gớm này. Quỉ dữ cũng sang sảng nói rằng kẻ nào vào đây cũng sẽ ở lại vĩnh viễn, đời đời kiếp kiếp chịu khổ hình bất tận. Hỏa ngục có đường vào nhưng không có lối ra. Ở đó mà chịu sự hành hạ của quỉ theo luật cũng của thượng đế. Ai muốn vào thì tình nguyện, tùy ý, quỉ sứ ma vương không hề bắt ép, chỉ tiếp nhận những kẻ đủ tiêu chuẩn, hãy làm những việc thiên đàng cấm, không làm những việc thiên đàng khuyên. Nghĩa là phải phạm tội, phạm càng nhiều trọng tội càng tốt, càng vinh quang. Phải ác một cách toàn diện và triệt để, đừng có lửng lơ sơ sài mà vướng vào cửa luyện ngục một thời gian, cụ quản giáo dạy bổn cũng đã nói thế, giống như cái mưu kế “học tập cải tạo” của chế độ cộng sản ngày nay, phải dứt khóat, hoặc lên thiên đàng thẳng băng với các thiên thần hoặc vù xuống tận cùng điạ ngục cùng các quỉ sa-tan. Đã chơi thì chơi cho bảnh... Con quỉ răng hô, miệng rộng, mắt ốc nhồi, cầm bồ cào, hỏi tôi có muốn xuống địa ngục không, tôi gật đầu thì nó nói: “Hãy về làm thật nhiều điều ác rồi chờ ngày giờ nó đón, nó sẽ giúp đỡ những kẻ đã biết đến nó”.

         Tôi có điều thắc mắc là tại sao lại nói “lên thiên đàng” và “xuống hoả ngục”. Đâu là trên, đâu là dưới, phía nào gọi là trên và hướng nào gọi là dưới. Và tại sao nơi này được gọi là lên, nơi kia bị gọi là xuống. Tại sao lại bị và được và tại sao lại lên và xuống. Tại sao không nói là bị xuống thiên đàng và đưọc lên địa ngục... hỡi các thiên thần và quỉ sứ ?

          Tôi không rõ nếu cái thân xác ông ngừng lại thì tôi sẽ thuộc vào ai, trong vòng tay thiên thần hay ác quỉ?  Và rồi tôi sẽ ra sao ? Phần ông đã yên phận một bề, chôn cất hay thiêu đốt thì cũng trở về làm bùn đất. Lên núi hay ra biển thì cũng thế mà thôi. Có gì mà phải di chúc. Ôi, xác phàm thế mà lại ít gian truân không như  phần hồn cho đến giờ phút này cũng vẫn chưa biết được mình sẽ phiêu bạt đến chốn nào.

          Tôi ân hận vì đã coi thường cái cốt phàm phu của ông, bây giờ mới thấy rằng bấy lâu nay, nhờ có ông mà tôi mới được ung dung tự tại, có một chỗ để cư trú.

    *****

                   Nhưng có một điều rất oái oăm là những khi tôi với ông xáp lại với nhau, những khi hai ta là một, những khi chúng ta chung chạ, vâng chính những khi hiệp nhất ấy lại là thời gian chúng ta làm những điều xấu xa nhiều hơn cả. Lạ thế, xúm nhau lại không làm điều tốt mà chỉ đầu chúng đầu đảng làm toàn chuyện tầm bậy. Cả ông lẫn tôi, kẻ nào cũng có thói quen ưa làm chuyện xấu hơn là thích làm chuyện tốt, cho nên cộng đồng lại bi thảm hơn lẻ loi, ông ạ.                 

          Một thiên thần cao lớn đẹp đẽ, đầu đội chiếc nón triều thiên, mình mặc áo giáp của thời thánh chiến La Mã, một tay cầm khiên, một tay cầm giáo dài, cưỡi trên lưng bạch mã cũng cao lớn đẹp đẽ, phi nước kiệu từ đồi cao xuống, ông từ trong nhà khoác vội chiếc áo dài chạy ra cúi chào nghênh đón. Thiên thần hỏi tên tuổi ông xong bèn dùng mũi giáo nhọn xiên một mảnh giấy ở trong túi ngựa đưa tới trước mặt ông mà phán: “Hãy nhận lấy và chấp hành cho đúng.” Ông rụt rè đỡ mảnh giấy. Thiên thần quay ngựa phóng đi chỉ chốc lát đã khuất sau phía bên kia đỉnh đồi. Còn một mình đứng bần thần trước cửa nhà, mãi một lát sau ông mới mở tấm giấy ra thấy ghi chữ  “Hỏa ngục”!  Ông hốt hoảng đi tìm vị quan thầy là thánh Giu se xin cứu giúp. Thánh Giu se nói:

          - Tao làm gì có cái gì mà mày xin, sang bên bả mà năn nỉ.

          Ông quýnh quáng chạy sang bàn thờ Đức Mẹ, ở đây đèn nến sáng choang, hương hoa thơm lừng, ông quì lạy xin ban ơn, Đức Mẹ nói:

          - Nhà ngươi chậm chạp quá, có bao nhiêu mấy mụ ngoan đạo kia họ xin hết từ sáng sớm rồi, sang bên ổng xem còn cái gì không…

          Lại quýnh, sợ hết giờ, ông vù tới bàn thờ thánh quan thầy, quì rập đầu lạy như tế sao:

          - Bẩm thầy, thầy mà không cứu là em chết…

          Thánh Giu Se ái ngại:

          - Chắc nhà ngươi phạm tội trọng nên phải lãnh án xuống hỏa ngục, còn kêu ca nỗi gì nữa.     

          Ông trình bày:

          - Bẩm thầy, em không hề cướp của giết người, em đi lễ hàng ngày ở nhà thờ mỗi buổi sáng, nay đầy em xuống hỏa ngục thì tội em quá.

          Thánh Giu Se nói:

          - Mi có chắc là mi vô tội không, để ta coi lại sổ sách.

          Rồi thánh gọi thiên thần giữ sổ sách đến hỏi, vị thiên thần lật sổ ra trình:

          - Bẩm, tên này có đến nhà thờ mỗi buổi sáng nhưng không đọc kinh, lại đem theo mấy đứa cháu nhỏ để chúng gây ồn ào làm mất sự yên tĩnh của các giáo dân, gây trở ngại cho việc thờ phượng. Tội rất lớn. Không cho vào thiên đàng được, e ngại y sẽ gây náo loạn nước trời.

          Ông cãi:

          - Bẩm thầy, em không thuộc kinh tiếng Việt, lại càng không biết đọc kinh tiếng Mỹ, nên em chỉ biết ngồi nghe người ta đọc. Còn lũ trẻ thơ thì em phải tôn trọng sự hồn nhiên của chúng. Bẩm thầy, em không được vào chốn thiên đàng vì em không lập được ơn phúc, nhưng em có làm gì nên tội đâu mà trừng trị em ở chốn địa ngục. Bẩm thầy em sợ lửa địa ngục đốt cháy nóng lắm, xin thầy cứu em, em lấy tên thánh là Giu Se là em đã nhận thầy đỡ đầu, thầy nỡ bỏ em sao. Em còn tính đi học làm thợ mộc giống thầy nữa cơ…

          Thánh giảng giải:

          - Phải làm điều lành, tránh điều ác, thì mới được phúc. Kể ra cũng tội nghiệp nhà ngươi.

          Ông khai thiệt tình:

          - Bẩm thầy, em không làm được điều gì tốt lành, em lại còn phạm vào những điều xấu, em xin thành thật khai báo để thầy khoan hồng cho em. Chẳng là một tuần bẩy ngày đi lễ nhưng mất năm ngày mang theo trẻ con làm ồn nhà thờ phiền hà mấy ông mấy bà ngoan đạo hiền lành phúc đức, chỉ có một sáng thứ bảy bố mẹ chúng nó nghỉ sở làm ở nhà giữ con,  em  mới được nên lễ nghiêm trang đúng thánh ý Chúa.

          Thánh hỏi:

          - Thế còn ngày chủ nhật, ngày lễ buộc, nhà ngươi làm gì?

          - Em cũng đi lễ nhà thờ, nhưng…

          - Nhưng làm sao?

          Ông lại khai thiệt:

          - Chính ngày lễ buộc chủ nhật là ngày em… phạm tội trọng.

          - Nhà ngươi nói rõ ta nghe.

          - Thưa thầy, chủ nhật em mắc tội… đi sớm tranh giành giữ chỗ cho vợ chồng đứa con đến trễ vì chúng lu bu con mọn. Bà vợ yêu quí của em nó bảo hãy ngồi dang rộng ra, khuỳnh tay, xoạc cẳng, để mũ nón, ô dù, sách kinh hai bên mình cho người khác không chen vào ngồi mất chỗ của con. Em biết như thế là lỗi phép công bằng. Em biết như thế là bon chen phạm vào cái lẽ tự nhiên thoải mái của chốn thờ phượng. Em biết như thế là không đẹp lòng Chúa. Đẹp sao được khi mình giữ chỗ trống trong khi có người khác phải đứng bên lề. Nhưng em… thương vợ thương con thương cháu cho nên  cứ lỗi phép  như thế  đều đều các ngày chủ nhật lễ trọng. Thầy ơi, một tuần lễ bảy ngày thì đã mất sáu ngày lỗi đạo, chỉ còn một ngày rảnh rang không biết em có giữ được không, hay là…    Thầy ơi, em sợ lửa hỏa ngục lắm, xin thầy… cứu em.

          Thánh Giu Se nhíu mày, lát sau Thánh nói:

          - Nhà ngươi không lập được đủ phúc đức để có giấy phép vào thiên đàng, nhưng nhà ngươi cũng không làm gì nên tội để phải bị đầy ải xuống hỏa ngục chịu sự trừng trị, nhưng từ nay đừng tranh giành cái gì nữa cả,  chỗ ngồi à, cứ… kệ mẹ chúng nó, các con ngươi chúng sẽ tự lo liệu lấy cho nhau, nhà ngươi khỏi cần bao đồng. Thương vợ, thương con, thương cháu, tốt, nhưng cũng phải biết thương người nữa. Không lên thiên đàng cũng chẳng xuống hỏa ngục, vậy ta cho nhà ngươi được ở cổng trời này, chỉ ở ngoài không được bước vô trong, ngươi phải làm việc để tự rèn luyện bản thân, ta giao cho ngươi công việc gác cổng, đây chiếc chìa khóa ngươi giữ lấy, kẻ nào có giấy phép thì ngươi mở cổng cho vào xong khoá lại như cũ, kẻ nào không có phép thì nhà ngươi phải cương quyết từ chối. Cũng không bao giờ mở cổng cho kẻ nào bên trong xin ra. Được vào trong ấy là phải sung sướng suốt đời ở trong ấy. Không ra. Nghe không.

          Nghe Thánh Giu Se phán ông mừng quýnh, vừa thoát cảnh điạ ngục lại vừa có job ngon. Ông lạy tạ thánh quan thầy.

          Ông chạy đi tìm bà lão để khoe, rồi nói:

          - Bây giờ bố ngon rồi, và em cũng không còn phải lo gì nữa, em muốn vào muốn ra lúc nào bố cũng chiều em được hết, nhưng có một số con mẹ trong hội cầu kinh với em bố sẽ … không mở cổng thiên đàng cho vào.

          Bà lão nói:

          - Nếu người ta có giấy phép vào thì bố phải mở cổng chứ…

          Ông cãi:

          - Có giấy phép bố cũng không cho vào, thử xem làm gì nhau, phép vua thua lệ làng, bố không thích mấy con mẹ ấy là bố không mở cổng, ai bảo khi baby cháu mình nó ó é có một tí là mấy mẹ ấy nhìn ông cháu tôi rồi nhăn mặt lườm nguýt, khiến có nhiều bữa tôi phải ẵm cháu tôi chui vô gầm cầu thang cuối nhà thờ để tránh làm kinh động người ta, ông cháu từ gầm cầu thang chỉ nhìn thấy Chúa qua lớp kính ngăn cách tiếng động.  Không biết thương baby là không đáng vào thiên đàng, chính đấng Jesus Christ đã vẫy bố đem mấy đứa con nít đến cho Chúa. Thiệt đó em à, đúng bàn tay Chúa vẫy vẫy bố, bố nhìn rất rõ không thể lầm được vì lòng bàn tay Chúa có lỗ sẹo đóng đinh. Mấy con mẹ leo lẻo cái miệng kinh sách nhưng cái đầu họ chỉ nghĩ đến những điều đố kỵ hoặc những chuyện lời lãi thế gian, phỏng được ích gì. “Kính mừng Maria đầy ơn phúc (tắt giùm cái bếp nồi cá kho chút), Đức Chúa Trời ở cùng bà…”. Đi casino đánh bạc thua cả ngàn đô la nín khe, đến nhà thờ lần chuỗi được năm chục đã khoe khoang kể lể rộn ràng.  Trời ơi là trời, thánh cả Giu Se ơi, xin thày cứu con!   

          Bà lão lắc đầu:

          - Bố rối đạo rồi!

          Ông nói:

          - Nhưng có người bố sẽ mở rộng cửa cho vào ngay mà không cần xét giấy tờ lâu lắt, đó là cái bà hiền lành phúc đức xinh xắn, vẫn nhìn bố mỉm cười khi tới giờ chúc bình an.

          - Có phải con mẹ bố khen… dễ thương chứ gì?

          - Đúng rồi, người như thế vào thiên đàng là đương nhiên.

          Bà lão lại lắc đầu ngao ngán:

          - Đúng thật là bố rối đạo quá lắm rồi !


  *****

          Ông mở mắt nhìn quanh. Bà lão và cô con gái ông đứng ngay đầu giừơng. Họ cầm tay ông, sờ trán ông, mỉm cười với ông. Ông ngơ ngác nhưng cũng mỉm cười được với họ, ông  đưa mắt nhìn quanh tìm đứa cháu nội, nhưng con bé không được vào phòng hồi sinh, nó ở ngoài phòng đợi với bố chờ ông.

          Tôi hú hồn trở về kịp, nhào tới nhập vào với ông, tránh xa ngọn cây cọ gai góc và khu vườn hoa rực rỡ thơm tho, để tự giam mình vào cái thân xác một đống xấu xí của ông!  Tôi sẽ còn phải tốn thời gian cùng với ông nơi trần thế này, lựa chọn cách sống, làm điều thiện hay làm việc ác, để đi về phía những nơi chốn open house mà tôi đã có dịp đến tận nơi, nhìn tận mắt.

          Không biết đến bao giờ ?

Switch mode views: