Tài liệu cũ của Saigon Echo
từ 2008 - 2012
Play
Giám Đốc: Tiến Sĩ Trần An Bài

               Suy Tư Dòng Đời:

  • Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Người đàn bà đa phu ở Tây Tạng

Đến thăm Tây Tạng nhiều lần, tôi từng nghe nói khá nhiều về tục đa-phu ở đất nước này, nhưng chỉ tận mắt nhìn thấy một lần, do may mắn.

‘Bóng ma’ nhạc vàng

Có những thứ đã chết mà người ta tôn vinh, xây lăng cho nó, nó vẫn chết, nhưng có những thứ người ta muốn chôn vùi, huỷ hoại, nó vẫn đội mồ sống dậy.

‘Buồn vào hồn không tên’

“Nhạc của Trúc Phương thường buồn, rất buồn..."

'Tuyên dương' phở

Phở cũng như thơ ... Thơ cũng như phở! (HP)

Cái nhìn của một người Mỹ về tiệc cưới Việt Nam

Các bạn bè tới trễ gần 2 tiếng nhưng họ vẫn cho ăn đậu phọng, tiệc chính chưa bắt đầu.

Dở khóc, dở cười vì trao nhẫn cầu hôn không đúng chỗ

“Điều mong muốn duy nhất của tôi là chỉ muốn đáp xuống đất cho xong chuyện,”

Đất & Người Hà Nội

Nhất là dân Hà Nội, hèn lắm bác ạ. Cái gì họ cũng biết, nhưng họ sợ, họ ngại không dám thể hiện. Họ muốn thay đổi nhưng chờ ai đó làm giúp, chứ bản thân lại hãi! Dân miền Trung hay miền Nam họ bộc trực hơn, dũng cảm hơn và cũng đoàn kết, có tổ chức hơn.”

Kiêu ngạo và hoang tưởng

Và hoang tưởng hơn, ông lại phán thêm một câu chắc nịch: “Chúng ta sẽ là địa phương đầu tiên của cả nước làm được điều đó. Vì tất cả chúng ta ngồi ở đây sẽ là người quyết định có hay không có giải thưởng Nobel Y Học.”

Một Mảnh Đất Lành

Tôi không hiểu là loài se sẻ chết dần vì đói, hay chúng rời đi đến một phương trời nào khác, bỏ tôi ở lại với đói lạnh và buồn. Buồn quá, tôi cũng đi luôn và chưa bao giờ lần dò trở về chốn cũ.

‘Cạp đất mà ăn!’

“Nếu như ngẫm nghĩ lại một cách kỹ càng hơn thì câu ‘không có tiền cạp đất mà ăn’ lại không đúng. Bởi vì bây giờ, đất cũng không có rẻ đâu thưa quý vị ạ!”

Ðói lòng ăn trái khổ qua…

“Ầu ơ…! Khổ qua mắc nắng, khổ qua đắng, khổ qua đèo/ Anh có thương em thì mần giấy giao kèo/ Dầu sanh, dầu tử, dầu nghèo em cũng thương.”

Sài Gòn, còn đó nghề nuôi gà thuê cho dân ‘đá độ’

Ngay cái cảnh ông Hai Gà dùng miệng hút đờm nhớt cho cặp gà sau khi xổ (đá thử, đá dợt) thì người nhạy cảm cũng muốn ói theo.

Ở Little Saigon ‘đi ăn cho sướng!’

“Ở ngay trung tâm ăn uống mà mắc gì còn đi chợ! Bước chân ra ngõ bất kể giờ nào cũng có hàng quán mở cửa để ăn.”

Món quà ‘hòa giải’

Nói về “hòa giải dân tộc,” thì những người có đầu óc suy nghĩ ở hải ngoại hẳn đã phải dị ứng nổi gai ốc, mỗi lần nghe đến mấy chữ này, vì 42 năm với những thù hận, kiêu ngạo, kỳ thị, ngu dốt của những người thắng trận, không còn gì để hòa hợp, hòa giải nữa!

Phe Trump và phe đảng ‘đánh nhau’ trong Tòa Bạch Ốc?

.. có người còn âu lo không biết “sẽ tiếp tục làm việc được bao lâu” nếu các sếp lớn tiếp tục gấu ó, không hòa thuận với nhau.

Không cười mới mệt

- ... Vui cười không mệt, buồn phiền mới mệt ... - Yêu thuơng không mệt, ghen ghét mới mệt

Đất Nước Nhìn Từ Quán Nhậu Ba O Hà Tĩnh

Hà Tĩnh Không chỉ nổi tiếng về đói nghèo, và “hầu như năm nào chính quyền cũng than thở là phải ‘còng lưng’ xin gạo.” Địa phương này còn được cả thế giới biết đến “về sự cố môi trường biển” và là nơi chôn lấp chất phế thải của công ty Formosa.

Dân trí và hội hè

Cảnh cướp ấn Đền Trần chính là phiên bản thu nhỏ của xã hội CSVN bây giờ, khi cơn khát thèm được thăng quan tiến chức, giành giật địa vị, kiếm chác công danh, chen lấn, giẫm đạp lên nhau mà sống, chẳng còn kiêng dè ai.

Chuyện áo dài, áo lỡ

Nói như vậy để thấy rằng theo dòng thời gian, với sự phát triển vượt bậc của kỹ nghệ thời trang thì sẽ có vô số mẫu quần áo giống áo dài, chứ không phải là áo dài!

Vĩnh biệt loa phường!

Tôi nghĩ đến chiếc loa tuyên truyền oang oang đầu xóm, bám víu theo số kiếp con người phải chịu dưới chế độ Cộng Sản từ suốt hơn 70 năm nay, từ ngày những đôi dép râu vào Hà Nội, đến nay đã đến lúc cáo chung, có lẽ toàn dân bắt đầu khó ngủ!

Switch mode views: