Tài liệu cũ của Saigon Echo
từ 2008 - 2012
Play
Giám Đốc: Tiến Sĩ Trần An Bài

               Suy Tư Dòng Đời:

  • Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

Sài Gòn, có 'du khách Tàu' sẽ vắng 'du khách Tây'


SÀI GÒN (NV) - Theo thống kê của Tổng Cục Du Lịch Việt Nam, du khách Trung Quốc tới Việt Nam bằng ba con đường: Ðường bộ, đường biển và đường hàng không. Trong đó tỉ lệ du khách Trung Quốc thuộc nhóm nông dân và nội trợ chiếm tỉ lệ rất thấp. Còn lại đa phần du khách Trung Quốc là công chức cán bộ, nhân viên văn phòng, dân kinh doanh và là quản lý của những công ty, tập đoàn kinh tế...

khach taucong 1
Du khách Trung Quốc thích chụp hình mọi lúc, mọi nơi ở Sài Gòn. (Hình: Văn Lang/Người Việt)

Chuyện du khách Trung Quốc thay thế khách Nga (do cuộc khủng hoảng giá dầu lửa), tràn ngập Hội An, Nha Trang, Mũi Né... đã là chuyện thường ngày của báo giới truyền thông Việt Nam. Nhưng chuyện du khách Trung Quốc ở Sài Gòn lại hầu như ít được ai để ý.

Lý do vì, Sài Gòn tuy đã hơn 40 năm “Cộng Sản từng ngày,” nhưng thành phố đông dân bậc nhất Việt Nam này vẫn còn giữ lại cho mình chút “phong vị” của một thời từng được mệnh danh là - Hòn Ngọc Viễn Ðông. Dân Sài Gòn không có thói quen tò mò, săm soi đời tư người khác, nhất là du khách. Dù cho họ đến từ đâu, Á, Phi, Mỹ...dù là Tây hay Tàu, da trắng hay da vàng.

Hơn nữa, du khách Trung Quốc dù có đông thì họ cũng “lọt thỏm” trong một thành phố hơn 10 triệu dân, lúc nào cũng hừng hực, xô bồ.

Vậy nên, du khách Trung Quốc chỉ hiện diện trên các mặt báo, nơi quán cà phê bình dân người ta tán dóc với nhau về tin tức nhật báo-cập nhật thường ngày. Nào là chuyện du khách Trung Quốc tới chùa Long Sơn ở Nha Trang, uống nước dừa xả rác bừa bãi. Rồi lại có đoàn Trung Quốc mới tới Nha Trang, trưa đã biết mò ra chợ mua hải sản. Rồi buổi chiều nổi lửa nướng hải sản bán cho đồng hương du lịch ngay trước cửa... khách sạn. Dân Sài Gòn đọc báo, bình luận rồi cười rân về mấy “anh Tàu” kỳ cục quá xá này. Nhưng đa phần dân Sài Gòn vẫn nghĩ chuyện đó là ở đâu, chứ không hề hiện diện trước mắt họ, trong thành phố của họ.

Kỳ thực, du khách Trung Quốc len lỏi vào tận ngõ ngách đời sống của Sài Gòn.

Một đôi lần đi uống cà phê trong vùng Chợ Lớn, tại một quán mà dân chơi loại “thường thường bậc trung” biết tiếng, vì có nhiều em nhân viên phục vụ chân dài, ăn bận mát mẻ. Lần nào chúng tôi cũng gặp mấy anh “Tàu Cộng” ghé quán, cùng với gã hướng dẫn. Họ thì thụt to nhỏ với mấy em, tính tiền cà phê rồi đưa mấy em đi...

Khách Trung Quốc và khách Ðài Loan tuy cùng nói tiếng quan thoại, nhưng dễ phân biệt qua cách ăn bận và cách họ “kèo nhèo bớt một thêm hai.”

Một tài xế chạy xe cho công ty du lịch cho chúng tôi biết, khách Tây thường lịch sự và bao giờ “típ” cũng ngon lành. Riêng khách Trung Quốc thường ồn ào, đòi ghé chỗ này chỗ kia, nhưng chẳng bao giờ “típ,” hên lắm thì được họ tặng một... trái táo Tàu.

khach taucong 2
Những chiếc tàu du lịch ở bến Bạch Ðằng, ban đêm luôn đông nghẹt du khách Trung Quốc. (Hình: Văn Lang/Người Việt)

Dịp Tết mới đây, một người bạn mời chúng tôi đi ăn tối trên một chiếc tàu du lịch ở bến Bạch Ðằng. Lên tàu rồi chúng tôi mới thấy mình thật là... lạc lõng. Hơn hai trăm thực khách trên tàu, mà phải chiếm tới gần hết tàu là du khách... Tàu Cộng. Suốt đêm ban nhạc chỉ chơi có một loại nhạc duy nhất là nhạc... Tàu. Du khách Trung Quốc ăn uống no say, rồi leo lên sân khấu ca hát, nhảy múa... như thể nơi đây là chốn quê nhà.

Ngó quanh, chuyến tàu du lịch chẳng thấy bóng dáng một ông Tây, bà đầm nào. Lúc đó mới nhớ tới lời một anh bạn làm bên ngành du lịch, đã cảnh báo: “Nơi nào có khách Trung Cộng ồn ào, thì luôn vắng bóng khách Tây.”

Ngành du lịch Thái Lan in hàng ngàn cuốn sách bằng tiếng Hoa để phát cho khách Trung Quốc, hướng dẫn dân Tàu Cộng cách sống văn minh. Ở những nơi công cộng đều có biển cảnh báo bằng tiếng Hoa, khuyến cáo những điều du khách Trung Quốc không được làm.

Trung Quốc phản đối quyết liệt, cho rằng Thái Lan kỳ thị.  

Người Thái đành dẹp biển cảnh báo bằng tiếng Hoa, nhưng giữ lại biển cảnh báo báo bằng tiếng Việt, mặc cho Hà Nội phản đối.

Trung Quốc ra sách du lịch, hướng dẫn công dân Tàu Cộng ra nước ngoài, tuyệt đối không được làm một số điều, như: :Không được dùng tay ngoáy mũi nơi công cộng; Không được khạc nhổ lung tung; Không được cho tay vào miệng để khều thức ăn dính răng, mà phải dùng... tăm; Không được tiểu tiện vào hồ bơi công cộng; Không được dùng chân đá vào chuông chùa...” Nhà cầm quyền Trung cộng còn hăm, công dân nào ra nước ngoài mà phạm vào những “điều răn” trong sách du lịch thì sẽ bị “vô sổ bìa đen” - Cấm đi du lịch nước ngoài.

Trong khi hàng năm, có hàng ngàn cô gái Việt bị chặn tại phi trường của Singapore, bị “thẩm vấn” sau đó bị đuổi về. Vì nhà chức trách Singapore nghi mấy cô gái Việt này là... gái mại dâm.

Vì đâu nên nỗi? Việt Nam và Trung Hoa xưa kia là nề nếp Nho phong, là lễ giáo ngàn đời theo Khổng Phu Tử. Vậy mà nay đi tới đâu cũng bị thiên hạ coi khinh. Có phải vì do bỏ lễ giáo mà chạy theo cái thuyết Cộng Sản “tranh quyền đoạt lợi”? Ðã vô học mà lại chạy theo thuyết vô thần, vô đạo. Dẫn đến việc dân đói thì làm càn, dân giàu có thì lại “mục thị vô nhân.” Cuối cùng lại trở thành ung nhọt thối rữa trong cái thế giới văn minh của loài người.

Vì sao? Và vì sao?

Switch mode views: